52Hz

Chap 2. Không phải ma.

Thuận Thiên được khởi công vào năm 1994 và hoàn thành vào năm 1999. Toà nhà là tổ hợp của 3 toà tháp cao 33 tầng, được đặt ngay vị trí đắc địa tại trung tâm quận 5. Khi vừa khánh thành, Thuận Thiên đã nhanh chóng trở thành trung tâm thương mại thu hút sự chú ý của người dân thành phố. Về mặt thương mại, khó có vị trí nào có thể so sánh được với nó về độ hoành tráng. Thuận Thiên đã nhanh chóng lấp đầy các căn hộ bằng độ hào nhoáng của mình, chủ nhân của các căn hộ đa phần là người Hoa di cư, sống tại Chợ Lớn hoặc các doanh nhân người Đài Loan, Hồng Kong, Đại Hàn sang đây làm ăn, kinh doanh. Giá cả từng căn tuỳ vào diện tích nhưng so với thu nhập của người dân thời đó, Thuận Thiên được liệt vào danh sách căn hộ cao cấp. Để sở hữu nó đa phần là người có thu nhập cao và có tài sản tích góp.
Với lý lịch hoành tráng là thế, những tưởng đâu Thuận Thiên sẽ như tên gọi của nó : Thuận theo ý trời. Thế nhưng chỉ sau vài năm, nhiều lời đồn đoán rằng chung cư này có ma cùng với những hiện tượng quỷ dị đã khiến cho giá nhà lao dốc thảm hại. Càng ngày càng nhiều hộ dân chấp nhận bỏ mặc căn nhà từng là niềm tự hào của họ một đi không trở lại. Lời đồn thổi được lan truyền với tốc độ chóng mặt, rằng toà nhà này đã được xây trên mảnh đất thiêng, là kết giới có thể kết nối với cõi âm. Lại có người từng đồn đoán rằng, do đố kỵ ghen ghét trong làm ăn khiến đối thủ đã mời về một vị thầy phong thuỷ cao tay, trấn yểm long mạch nằm sau dưới lòng đất khiến cho người dân sống tại Thuận Thiên liên tiếp gặp vận rủi. Dù không rõ những lời đồn ấy có thật hay không, nhưng ngày nay Thuận Thiên gần như đã bị rơi vào lãng quên, nếu có nhắc đến, họ đều chỉ gán cho nó cái tên nghe không mấy thiện cảm :”Toà nhà có ma”. Số cư dân còn bám trụ lại nơi đây, chỉ còn lác đác vài căn hộ tập trung ở một toà tháp, hai toà tháp còn lại hầu như đã bỏ hoang từ rất lâu.
[…]
Lệ Sa bị đánh thức bởi ánh mặt trời từ ban công chiếu rọi thẳng vào nhà. Cô uể oải ngồi dậy ôm đầu, chợt phát hiện ra vị trí mình ngủ cả đêm lại là trên sàn nhà. Nửa mê nửa tỉnh, cô nhớ lại chuyện hồi đêm, nét mặt chợt nhớ ra gì đó, Lệ Sa mang vội đôi dép rồi nhanh chân đi xuống phố, nơi bà béo chủ nhà đang ngồi bán.
– Dì! Tầng con sống còn ai khác sinh sống không? – Lệ Sa gương mặt vẫn còn chút hoảng sợ, nhìn thẳng mặt bà chủ nhà gặng hỏi. Biết không thể che giấu, cũng đã quá quen với những vị khách như Lệ Sa, bà thành thật.
– Tầng đó chỉ có mình lị thôi. Không ai ở hết, họ bỏ đi lâu lắm rồi.
– Nhưng lúc chiều rõ ràng con thấy có người đứng trước căn hộ 13.09 mà? Con còn chào hỏi cô ta…
– Ây daaa, ở cái chung cư này ngoài ngộ ra lị đừng chào hỏi bất kỳ ai hết. Chắc lị gặp trúng “cô ấy” rồi.
– “Cô ấy” là ai vậy dì?
– Thì…
– Dì nói đi.
– Không có nói được, nhắc tên ra là ngộ buôn bán không có yên đâu. Nhìn chung á, lỡ rồi ngộ nói luôn cho lị biết, toà nhà này gặp ma là chuyện bình thường. Nếu như lị sợ thì tìm chỗ khác mà thuê đi, nhưng ngộ nói trước, ngộ không có trả lại tiền nhà đâu à. Ngộ đã giao kèo từ đầu rồi. Mà lị không sợ thì cứ ở đó đi, cả cái thành phố này làm gì có căn nhà nào nguyên căn mà giá rẻ như thế. Vả lại ngộ đã để sẵn lá bùa trên cửa cho lị rồi há, cứ đi đâu về thì chạy thật nhanh vào nhà, pảo đảm an toàn ha.
– Lá bùa? Lá bùa trên cửa? Hôm qua con thấy nó cũ, con xé vứt mất rồi.
– Ây da thế thì chết ngộ rồi. Lị có biết ngộ cực khổ lắm mới tìm được thầy thỉnh lá bùa đó về hay không hả? Bảo sao ban đêm không bị người ta về phá.
Lệ Sa vốn là người không có tín ngưỡng tôn giáo, trước nay cô chưa từng tin vào những chuyện ma thần. Nhưng sự việc đêm qua nghĩ lại vẫn còn khiến cô lạnh gáy. Khổ nỗi, trong người Lệ Sa thật sự không còn quá nhiều tiền để có thể dọn đến nơi khác. Giữa chốn đô thị phồn hoa này, cô không còn nơi nào có thể nương náu. Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, Lệ Sa e ngại quay lại hỏi bà chủ nhà.
– Dì còn lá bùa nào khác không?
– Hết rồi. Muốn lấy về phải đợi rằm tới, ngộ nghỉ bán một hôm lên nhà thầy. Lị có thể chờ đến đó không?
– Dù sao con cũng không còn nơi nào để đi. Thôi thì đành chịu vậy. Cùng lắm tối con xem như không nghe thấy.
– Mà này, lị nghĩ vậy là đúng. Nhưng mà ngộ cũng muốn nhắc nhở thêm. Làm gì thì làm, cố gắng về nhà trước 8 giờ tối rồi đóng chặt cửa, ở yên cho tới khi trời sáng, hiểu chưa? Có nghe gì, thấy gì cứ giả điếc giả mù đi. Đặc biệt, có nghe thấy ai gọi tên mình cũng tuyệt đối không được trả lời, biết chưa?
– Dạ
Lệ Sa thất thểu trở về nhà, trên đường đi dọc dãy hành lang ngang qua 13.09, cô cố gắng bước thật nhanh.
Nằm trong phòng, cô cố gắng nhắm mắt cho thời gian trôi. Chợt nhớ ra điều gì đó, Lệ Sa với lấy chiếc điện thoại, nhấm gọi.
– Là em.
– Có chuyện gì không, nói nhanh đang bận.
– Anh còn tiền không? Có thể chuyển cho em thêm một ít nữa không?
– Mới vừa gửi tháng trước mà, xài gì mà phung phí quá vậy? Tiền làm ra cũng cực khổ chứ có sung sướng đâu. – Người đàn ông đầu dây bên kia gắt gỏng.
– Em không phung phí. Em thật sự đã tiết kiệm lắm rồi.
– Bao nhiêu???
– Ba triệu.
– Hai triệu thôi. Bộ không biết tháng này thằng Minh còn phải nhập học sao, rồi tiền học, tiền sữa, làm sao có thể…
– Được rồi hai triệu, hai triệu. Anh đừng càm ràm nữa. Cảm ơn anh!
Tiếng tắt máy đột ngột cắt ngang cuộc trò chuyện cũng là lúc nước mắt Lệ Sa lăn dài trên má. Hai triệu? Không ngờ lại có một ngày cô phải khổ sở ngửa tay xin anh mình số tiền ít ỏi này. Lệ Sa không trách anh, có trách thì trách bản thân cô bất tài.
[…]
Loanh quanh trong căn nhà không có internet, không có tivi, Lệ Sa chỉ có thể tận dụng dọn dẹp làm niềm vui, rồi lại nấu cho bản thân một bữa ăn đơn giản với trứng và rau. Để giết thời gian, Lệ Sa đã ngồi ở ban công nhiều giờ liền để quan sát đường phố tấp nập bên dưới, đếm xe. Đếm chán, cô quay trở về giường đánh một giấc đến chiều tối.
Ánh chiều dần buông, trời đã nhá nhem tối khiến cho căn nhà trở nên mịt mờ. Thức dậy đã là 8 giờ hơn, Lệ Sa lê tấm thân mệt mỏi đã ngủ lâu trên giường tiến vào toilet. Đôi mắt nhắm hờ chưa thoát khỏi cơn mê, cô ngồi một lúc lâu.
*cộc…cộc*
Tiếng gõ cửa ám ảnh đã đánh thức trạng thái nửa tỉnh nửa mê của Lệ Sa. Cô vội vàng rửa mặt thật nhanh rồi quay trở về phòng trùm chăn kín người.
*cộc…*
*cộc…*
*cộc…*
Ba tiếng gõ đứt đoạn như muốn chơi đùa với nỗi sợ của Lệ Sa rồi im bặt. Trốn trong chăn một lúc lâu, cảm thấy đã yên ắng, cô từ từ hé mở tấm chăn.
“Đi rồi sao?” – Lệ Sa thầm nghĩ.
Chờ thêm một lúc lâu, tiếng gõ có vẻ đã từ bỏ. Lệ Sa thở phào nhẹ nhõm. Cô từ từ khẽ bước chân ra phòng khách, lấy nốt hộp cơm cho bữa tối rồi chạy ngược trở về phòng. Căn nhà mặc dù diện tích khá lớn, nhưng cô sợ rằng ban đêm mình chỉ nên ở yên, ngoan ngoãn trong phòng ngủ chờ trời sáng. Khổ nỗi, người tính không bằng trời tính, toilet lại nằm ở phía đối diện. Muốn sử dụng nó cô phải ra khỏi phòng. Thế là suốt cả đêm, Lệ Sa quyết định cố nhịn cho đến khi không thể chịu nổi mới phi thật nhanh qua đấy.
Có vẻ như “vị khách không mời” rất có hứng thú mỗi khi Lệ Sa sử dụng toilet. Cô an vị chưa được bao lâu, phía bên vách tường đột ngột vang lên giọng một cô gái.
– Hai lần một là hai. Hai lần hai là bốn….
Giọng nói the thé, chậm rãi cất lên ngày một rõ. Mỗi một câu cất lên chạy dọc sống lưng Lệ Sa, khiến cô rợn người. Cô mếu máo.
– Lúc này là lúc nào rồi còn đọc bảng cửu chương vậy trời.
Lệ Sa ba chân bốn cẳng chạy trở về phòng chốt cửa, rúc mình trong chăn nhằm thoát khỏi giọng nói văng vẳng đó. Dừng được một lúc, trả lại không gian yên tĩnh cho căn nhà, cô lại nghe tiếng bước chân đang tiến về phòng ngủ của mình, giọng nói đó một lần nữa vang lên, lần này thì nghe như giọng nói của một đứa trẻ.
– Hai lần một là hai. Hai lần hai là bốn…hí…hí.
Giọng nói, tiếng cười của trẻ con, tiếng chạy nhảy vang lên rõ mồn một ngoài phòng khách doạ Lệ Sa sợ phát khóc. Cô lấy tay bịt chặt tai mình lại để không phải nghe những âm thanh ghê rợn này, nhưng vô ích.
Rồi đột nhiên bên cạnh giường, vị trí của bàn ngủ lại vang lên âm thanh của chiếc radio cũ kĩ. Nó cứ rẹt rẹt như thể đang có người dò đài, hàng loạt âm thanh xì xào không rõ vang lên sát bên khiến cơ thể Lệ Sa co rúm vì sợ.
“Đừng bỏ em một mình
Đừng bỏ em một mình
Trời lạnh quá trời lạnh quá sao đành bỏ em một mình
Đừng bỏ em một mình…”
Lúc nhận nhà, Lệ Sa đã nhìn rất kĩ, căn phòng ngoài nội thất cơ bản vốn không có chiếc radio nào được đặt ở đó. Vậy âm thanh đó chắc hẳn là… Nghĩ đến đây, Lệ Sa sợ cứng người. Cô xem chiếc chăn là phòng tuyến phòng thủ cuối cùng có thể che chắn cho mình. Thế nhưng chiếc radio có vẻ không buông tha, sau vài tiếng xột xoạt nhiễu tín hiệu, giọng hát mỗi lúc một gần, cứ như đang kề sát tai Lệ Sa mà thủ thỉ hát cho cô nghe. Âm thanh rợn người của nhạc, tiếng hát không rõ người hay ma kề sát bên bức tâm lý Lệ Sa sợ hãi tột độ. Tiếng hát nửa trêu đùa, lại nức nở thổn thức như van nài, dụ hoặc người nghe. Cô tung chăn toang hét lớn lên, nhưng rồi lại như chết sững khi mặt mình đang đối diện với gương mặt trắng bệt ngày hôm qua, cự li không thể gần hơn. Đôi mắt đen không thấy tròng trắng nhìn chăm chăm vào cô, khoé miệng dần dần mở to rồi đột ngột rách toạc, kèm theo một tiếng thét kinh hoàng của ma nữ khiến Lệ Sa ngất xỉu.
[…]
Chỉ mới hai đêm trải nghiệm, mức độ ngày càng nặng nề khiến Lệ Sa không thể nào sống nổi trong căn nhà như vậy. Sáng hôm sau cô lập tức thu dọn đồ đạc, rời khỏi.
Lang thang vô định giữa thành phố đông đúc, Lệ Sa cảm thấy chua chát thay cho thân mình, bởi cô không còn nơi nào để về. Đến cả nhà cũng không thể ở, cô cứ thế đi mãi, đi mãi. Không rõ do ngựa quen đường cũ hay do quá nhớ nhà, Lệ Sa lại lạc bước về căn nhà của chính mình. Cô đứng trước đó lén lút, khẩu trang che kín mặt, đôi mắt dán lên tờ giấy dán trước nhà :
“Gia đình chúng tôi đã không còn quan hệ gì tới Lạp Lệ Sa. Cha mẹ đã viết giấy từ con. Mọi khiếu nại, đòi nợ đều không liên quan đến chúng tôi.”
Lệ Sa cười khẩy, “không liên quan”? Đã làm đến mức này rồi sao? Cô quay người rời đi, không muốn nán lại thêm giây phút nào.
Ngồi ngoài công viên, Lệ Sa cố gắng ăn ổ bánh mì cầm trên tay, thế nhưng những lời khi nãy dường như đủ lực khiến cổ họng cô bé lại, nghẹn đắng. Thật sự nuốt không trôi. Rồi ánh mắt Lệ Sa vô tình dời sang tờ báo gói bánh mì, một dòng tin nhỏ không đầy đủ hiện rõ mồn một :”Ông Hoàng Quốc Sâm đã chính thức tiếp quản công ty Triển Minh sau hàng loạt bê bối của CEO cũ.”
Lệ Sa tức giận quăng bữa trưa của mình vào thùng rác không thương tiếc. Khốn nạn cho lòng người! Người khiến cô thành ra bộ dạng này, giờ lại chiễm chệ ngồi lên cơ ngơi mà cô gầy dựng cực khổ. Nhưng giờ có trách cô biết trách ai? Do bản thân cô ngu ngốc tin tưởng người mình xem là bạn thân, hay do cô quá xem thường cuộc đời này chỉ toàn màu hồng.
Bao năm cố gắng học hành, bươn chải nơi đất khách quê người, Lệ Sa đã nỗ lực gấp ba lần người bình thường. Học phí, sinh hoạt, đến cả tiền ăn xài của cha mẹ, của người anh mê game đều đổ dồn lên đôi vai nhỏ bé của cô. Tích cóp nhiều năm trời, cô làm một lúc hai công việc, mười mấy tiếng một ngày để cố gắng có cơ hội đổi đời. Trời không phụ người có lòng, từ việc buôn bán nhỏ, Lệ Sa đã dùng đầu óc nhanh nhẹn của mình để dấn thân vào kinh doanh bất động sản. Ban đầu ít vốn, cô vay mượn từ bạn bè để mua những miếng đất nhỏ. Bằng khả năng phán đoán cũng như đầu óc kinh doanh ăn trong máu, chẳng mấy chốc từ những miếng đất cô có, sớm đã nằm trong khu đất đắc địa của ngoại ô thành phố. Lệ Sa cứ mua đi bán lại trong nhiều năm, chẳng mấy chốc cô đã nắm trong tay khối tài sản lớn. Thế rồi biến cố ập đến, cô bị chính người bạn mình nâng đỡ tin tưởng lừa, vướng phải một số nợ khổng lồ từ trên trời rơi xuống. Kể từ giây phút ấy, cuộc đời cô đã rẽ sang một chương mới, một chương thấm đẫm nước mắt và u tối.
Gia đình từ mặt, bạn bè quay lưng, thậm chí người cô yêu cũng đành đoạn nói lời chia tay. Những bữa tiệc xã giao, những cuộc vui ngày nào sớm đã không còn sự có mặt của cô. Có nhắc, họ cũng chỉ nhắc tên cô như một sự thất bại rồi xem nó là mục tiêu để đùa cợt, dè bĩu, lên lớp dạy đời nhau đừng sống như cô. Nhớ lại quá khứ, nước mắt Lệ Sa lại rơi. Cô nhớ đến những khoản tiền đổi bằng mồ hôi, công sức của mình trao về tay gia đình. Họ không hề trân trọng mà xem đó như một nghĩa vụ cô phải làm. Với quan niệm trọng nam khinh nữ, cha mẹ luôn muốn cô trở thành cái máy in tiền cấp dưỡng cho anh trai mình. Đến cả đám cưới xa hoa mà theo họ nói rằng để anh cô nở mày nở mặt với nhà gái, tất tất đều là tiền của Lệ Sa. Để rồi giờ đây, khi dùng số tiền cuối cùng trong tài khoản điện thoại gọi về cho anh, cô chỉ có thể đổi lấy được 1.900.000. Bạc bẽo, cay đắng là thế nhưng cô còn có thể làm gì khác được. Giờ bản thân cô còn phải đang trốn chui trốn nhũi lũ chủ nợ hung hãn, cô làm gì còn sự lựa chọn nào khác.
Ngẫm kĩ lại thì, đời cô đã rơi xuống đáy vực, lòng người phơi bày trắng trợn đến vậy, cô còn gì để sợ. Ma vốn chỉ là thứ gì đó hư ảo, nhưng con người là sống. Con người suy cho cùng, còn đáng sợ hơn cả những hồn ma, ngoài hù doạ chẳng thể làm gì khác. Lệ Sa cũng chẳng còn nơi nào để đi, bạn bè tất thảy đều đã chặn hết số của cô. Căn nhà thuê đó là nơi duy nhất có thể chứa chấp cô. Sợ thì sợ, nhưng cô quyết ở lại cho bằng được. Nghĩ là làm, Lệ Sa lau đi hàng nước mắt trên mi, quay bước trở về căn hộ 13.04.
[…]
Lệ Sa ngồi khoanh tay ngoài ghế sofa, chờ đợi đêm trôi qua. Một là hôm nay cô bị hù cho chết rồi thành ma, đấu một mất một còn với con ma nữ đó. Hai là để yên cho cô nương náu yên tĩnh ở lại căn nhà này. Lòng cô đã quyết.
12 giờ đêm.
Đèn trong phòng đột nhiên chớp tắt, Lệ Sa vẫn khoanh tay chờ đợi. Tiếng lộp cộp dần phát ra từ dãy hành lang, tiếng cười khúc khích vang lên trước cửa căn hộ của cô.
“Đừng bỏ em một mình
Đừng bỏ em một mình
Trời lạnh quá trời lạnh quá sao đành bỏ em một mình
Đừng bỏ em một mình…”
Tiếng nhạc lạnh gai óc lại từ từ phát ra, mức độ từ nhỏ rồi lớn dần. Giọng hát lạnh toát cứ thế vang lên, từ hù doạ rồi thống thiết, bi ai nức nở như tiếng khóc mỗi lúc một gần chiếc ghế cô đang ngồi. Lệ Sa nhắm mắt cảm nhận. Cô biết rằng con ma nữ đã tắt luôn chiếc đèn trong căn phòng, tiến gần lại phía mình. Bởi cô cảm nhận được cái lạnh đang từ từ lan rộng đến vị trí cô ngồi. Bằng giác quan của mình, cô biết nó đang đứng trước mặt cô. Chắc là muốn hù cho cô sợ rồi ngất như hai đêm trước, lần này cô đã chuẩn bị tâm thế đối diện, quyết không khuất phục. Lệ Sa mở mắt.
Trong bóng tối, Lệ Sa không khó để đoán được bộ hỷ phục trước mặt mình là do ai mặc. Cô lấy hết can đảm của bản thân, nắm chặt hai tay vào bắp tay, ngước mặt lên rồi lên tiếng trước.
– Cô khỏi hù. Tôi thừa biết cô là ma.
Con ma nữ không có vẻ gì là ngạc nhiên với thái độ bình tĩnh của Lệ Sa. Trái lại, nó chỉ ném lại cho cô nụ cười man rợ thách thức.
– Là ma rồi sao? Muốn làm gì làm hả? Đây là nhà của tôi, cô muốn hù thì cứ hù. Tôi cóc sợ. Ma thôi mà, có gì ghê gớm đâu.
Khoé miệng con ma nữ khẽ nhếch, nó cười khúc khích thành tiếng. Nhìn thẳng vào mắt Lệ Sa, vẫn là ánh mắt đen láy không có tròng trắng, nó cất tiếng với chất giọng khàn đặc vang vọng :
– Không phải ma. Là quỷ!
****
5 1 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
3 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Vebvydo
Vebvydo
7 tháng trước

A đối mặt rồi. Vậy này là chuyện quỷ chứ ko phải chuyện ma, hên ghê😃. Em thích cách Chị dẫn dắt đưa rds vào tình huống truyện ấy, cực kì hấp dẫn. Em chẳng đọc lướt, thật đấy! Truyện của Chị về BLACKPINK em ko có đọc qua loa đâu! Nó cực kì thu hút em. Cách xây dựng nên câu chuyện nó mới mẻ làm sao, mặc dù chỉ mới có 2 chap đầu nhưng đủ cho em hiểu biết về cái fic này nó như thế nào rồi. Từ một bài viết của một blog mà chị lại viết nên ‘một truyện’ như vậy (mới 2 chap thoi ạ). Y như “1 chap nào đó mà viết nên một bộ truyện huyền thoại nào đó” vậy á Chị😌. Chúc Chị luôn khoẻ mạnh và có những ý tưởng hay cho các việc Chị làm ạ😘💞.

LyI
LyI
1 tháng trước

Thật sự rất tò mò gương mặt của Lệ Sa khi nghe câu nói “Không phải ma. Là quỷ!”. Là hoảng hốt rồi ngất đi hay là tuyệt vọng mà bất động luôn.
Nhưng cô gái đó là quỷ thì sao chứ? Chỉ là mỗi đêm hù doạ cô. Nếu tính ra thì cô cũng không cô đơn vì trong căn hộ đó còn có quỷ tân nương mỗi đêm hù doạ cô. Hù cho cô ngất xỉu rồi thôi chứ cũng không làm hại gì cô. Vẫn đỡ hơn xã hội ngoài kia dồn cô vào con đường cùng.

3
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x