SECRECY

8. Vibrate

Trời vừa hừng sáng, Rosé đã bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa. Với một người tôn trọng giấc ngủ như cô, hành động này chẳng khác nào như ngược đãi. Cau có khoác vội áo ngủ, Rosé để bộ dạng ngái ngủ của mình ra mở cửa. Nhìn Lisa một tay bế Windy trên tay, biểu cảm lộ rõ vẻ lo âu.

– Rosé, xin lỗi vì phiền cô giờ này. Có thể cho tôi gửi Windy ở với cô một hôm không? Tôi có việc phải đi San Diego, gấp quá tôi không biết nhờ cậy ai? Xong việc tôi sẽ về ngay, có thể đêm nay sẽ về tới.

“Một hôm”– vừa nghe hết câu, Windy đang ngái ngủ trên vai Lisa cũng choàng tỉnh, con bé thảng thốt nhìn hết Rosé rồi quay lại nhìn Lisa, tay nắm chặt lấy cổ áo của cô lắc đầu khẽ. Sao Lisa có thể giao trứng cho ác, giao tấm thân non nớt này vào tay người phụ nữ đáng sợ đó chứ? Rosé cũng không khá hơn, cô nhìn Windy rồi nhìn Lisa, cả hai tâm hồn đều không muốn dựa vào nhau. Rosé không quá thích trẻ con bởi vì chúng rất ồn và nghịch ngợm, vả lại cô cũng chưa từng chăm sóc đứa trẻ nào, hoàn toàn không có kinh nghiệm trong việc chăm trẻ. Rosé đưa mắt nhìn Lisa thống khổ, lắc đầu nguầy nguậy. 

– Thôi nào Rosé, xin cô đấy. Một hôm thôi, tôi sẽ cố gắng về sớm. Dì Laura người chăm Windy bệnh rồi, tôi không thể giao con bé sang đấy. 

Thái độ thành khẩn của Lisa, bộ dạng khó xử như đang cầu khẩn Rosé, có thể việc này quan trọng và cấp bách lắm Lisa mới buộc giao Windy cho cô, lại hiếm khi thấy cô ta xuống nước đến vậy. Rosé không nói, chỉ đưa tay đỡ lấy Windy như một sự thoả hiệp. Con bé nấn ná, cố níu kéo không thành đành ngậm ngùi ôm lấy cổ Rosé, mùi hương ngọt ngào phảng phất trên người cô vô tình lại khiến Windy vơi đi nỗi sợ người lạ. Mùi hương này thân quen, có chút ấm áp như hơi ấm của mẹ mà Windy vẫn thường ao ước. 

 Lúc này, Rosé mới nhận ra có sự xuất hiện của người thứ ba, người đàn ông cao to bảnh bao tiến về phía cô, gật đầu chào rồi ôm lấy vai Lisa rời đi. Đôi mắt của Rosé và Windy không hẹn mà gặp đều nhíu lại, ánh nhìn dò xét, điệu bộ không mấy hài lòng.

– Bé con, con biết người đàn ông đó không? – Rosé giọng điệu nghiêm trọng, chỉ nhìn theo cử chỉ thân mật giữa hai người mà hỏi.

– Chú Lawrence, đồng nghiệp của Lisa. Con không thích chú ấy. – Windy nhìn cùng một hướng với Rosé, ngữ giọng cũng không khá hơn.

– Ra là tên đó. Vô nhà!

 Bước chân khập khiễng, Rosé đặt Windy lên ghế rồi ngước nhìn đồng hồ, giờ chỉ mới hơn 6 giờ sáng, trời còn quá sớm để thức giấc. Nghĩ vậy, Rosé chỉ đành đưa Windy vào phòng và thoả hiệp với con bé, nếu như Windy ngủ ngoan và không làm ồn, thức dậy cô hứa sẽ làm một bữa ăn sáng thịnh soạn để tiếp đãi khách quý.

 May mắn cho Rosé, Windy thích nghi rất nhanh với chỗ lạ. Con bé đánh một giấc ngon đến tận trưa, đến khi mùi đồ ăn béo nguậy vương đến mũi mới chịu tỉnh giấc. Đứng dụi mắt nhìn về phía bếp, thấy dáng vẻ đứng nấu ăn chuyên nghiệp của Rosé, Windy cứ ngỡ như mình còn đang mơ. 

– Dậy rồi sao? Vào rửa mặt rồi ra ăn với cô. 

– Dạ.

 Tuổi của Windy tuy còn khá nhỏ, nhưng con bé luôn khiến những người tiếp xúc gần phải ngạc nhiên vì thái độ của mình. Nhìn thấy Rosé chăm chú nấu ăn, Windy đứng bên cạnh nắm lấy áo ngủ của cô kéo nhẹ.

– Dĩa và nĩa để ở đâu ạ, cháu lấy giúp cô nhé.

Rosé có chút kinh ngạc, nhất thời ngừng mọi công việc đang làm. Với những gì cô biết về những đứa trẻ ở độ tuổi này, chỉ cần chúng có thời gian sẽ bắt đầu giở những trò nghịch phá. Con bé này lại làm điều ngược lại, chủ động phụ giúp một tay trong khi người lớn nấu ăn. Xem ra cô đánh giá thấp khả năng nuôi dạy trẻ của Lisa rồi.

 Rosé đã chuẩn bị bánh pizza Margherita để tiếp đãi vị khách nhỏ, kèm theo một ít hoa quả trộn sữa chua để tráng miệng. Món ăn tuy đơn giản, nhưng không vì thế mà Rosé bỏ qua phần bày trí, ngược lại cô đã chuẩn bị nó một cách tinh xảo nhất có thể, khiến cho Windy lần đầu nhìn thấy cũng không nỡ ăn vì chúng quá bắt mắt. Con bé cứ ngây ra như lần đầu được thấy thứ gì đó xinh đẹp.

– Sao vậy? Con ăn không được à? – Rosé lo lắng, thấy Windy ngồi im thì nóng lòng muốn hỏi.

– Dạ không. Chúng đẹp quá con không nỡ ăn. Cô bác sĩ khéo tay quá, con chưa bao giờ thấy bữa ăn sáng nào đẹp như vậy cả.

– Ui trời, con bé thật khéo biết làm người khác vui vẻ mà. Phải như ai kia được một góc của con thì hay biết mấy. 

Được khen, Rosé phổng mũi cứ liên tục quơ tay cười tít cả mắt. Tâm trạng hiếm khi vui vẻ, Rosé đề nghị sẽ cùng Windy đi mua sắm và nấu bữa tối thật ngon chờ Lisa trở về. 

 […]

 

Ngồi trên xe, Lisa đưa mắt nhìn xa xăm ra chiều nghĩ ngợi, bao nhiêu nghi vấn, rất nhiều câu hỏi cô đều mong được trả lời qua chuyến đi này. Trời tờ mờ sáng Lawrence đã gọi và thét lên trong điện thoại của cô, đánh thức Lisa tỉnh táo ngay lập tức. Sau bữa ăn bất thành tối hôm trước, Lawrence cảm thấy hơi đường đột bỏ lại Lisa một mình, thế nên anh muốn sớm ngày tìm thêm chút manh mối gì đó để có thể khiến Lisa vui lòng. Khó khăn lắm anh mới thuyết phục được cô con gái đang sống ở Anh cung cấp cho anh một vài số điện thoại và bắt đầu tìm kiếm. Nhưng hầu hết đều là những số quá cũ, chủ nhân đã mất hoặc nhầm số. Chỉ còn lại một số điện thoại duy nhất xác nhận với Lawrence rằng họ quen biết với Robert, chủ nhân của căn nhà nơi bắt nguồn của vụ cháy năm xưa. Lặn lội đi xa đến vậy, anh mong sẽ gặt hái được cho Lisa một ít thông tin quan trọng, bởi căn nhà đó đã vô chủ nhiều năm, nội thất cũng không còn lại quá nhiều, nhưng những tháng gần vụ cháy lại phát sinh chi phí ga và điện nước, con số rất nhỏ, không đáng là bao nhưng chứng tỏ căn nhà đó có người sử dụng. Chỉ tiếc rằng cảnh sát năm đó dù đã tìm kiếm Robert rất nhiều nhưng lịch sử xuất nhập cảnh của ông đều chỉ dừng lại ở lần cuối cùng bay sang Anh cách thời gian vụ cháy diễn ra hơn nửa năm. 

– Đừng lo lắng Lisa, anh tin rằng họ sẽ cung cấp cho chúng ta thêm thông tin cần thiết.

– Em không sao, dù gì cũng đã tìm kiếm suốt nhiều năm như vậy rồi vẫn không có tiến triển. Em cũng quen rồi.

 Lisa thở dài, mắt cũng chỉ nhìn xa xăm lên bầu trời, đáy mắt cô lúc nào cũng ẩn sâu một nỗi buồn không thể nói rõ thành lời. Liệu lần này có giống như những lần trước, đều không điều tra được gì mà chỉ đặt thêm vào lòng cô một viên đá thất vọng. Nhiều năm qua, số đá ấy ngày một nhiều, đè chặt trái tim của cô có lúc tưởng chừng như sắp bóp nghẹt nó. Là cô thật sự muốn tìm xem ai là hung thủ gây ra vụ cháy cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, bao gồm cả gia đình mình hay Lisa chỉ đang muốn tìm người gánh lấy trách nhiệm thay cho lỗi lầm của chính bản thân?

 

7 năm trước

 Như mọi ngày, trước khi dùng bữa sáng cùng gia đình, Freud thường có thói quen kiểm tra hộp thư của gia đình và đem báo đến bàn ăn để đọc tin tức. Ngoại trừ hoá đơn của gia đình, một lá thư có vẻ ngoài to hơn khổ bình thường đã thu hút sự chú ý của ông. “CLB Road Trip Wanderlust” – không giấu được tò mò, Freud xé ngay lá thư ra đọc rồi tức giận trở vào nhà.

– Lisa! Lisa! – Ông gọi lớn.

 Nghe tiếng bố gọi lớn tên mình, biết chẳng phải chuyện tốt lành, Lisa thở dài chán chường rồi khoác balo lửng thửng đi xuống. Có ngày nào mà cô và bố không cãi nhau, chuyện đã quá thường xuyên đến phát ngấy.

– Có chuyện gì vậy b… – Chưa dứt câu, Freud đã ném thẳng lá thư vào mặt con gái.

– Con có 5 phút để giải thích chuyện này?

 Nhìn thấy tên in trên lá thư, Lisa chột dạ. Vậy là sau bao cố gắng che giấu gia đình cuối cùng cô cũng bị chính bố của mình phát hiện. Xem ra ngày đen đủi này cuối cùng vẫn phải đối mặt với nó, nhưng thay vì xuống nước Lisa lại dùng thái độ tức giận hơn để phản ứng lại với bố.

– Sao bố lại tự tiện đọc thư của con? Đây là quyền riêng tư cá nhân của con bố biết không?

– Bố không quan tâm. Chuyện này là sao? Trước khi con muốn bước chân ra khỏi nhà con phải giải thích cho rõ ràng, tại sao lại có giấy xác nhận tham gia chuyến đi vô bổ này?

– Có chuyện gì vậy anh yêu? – Ngày thường Freud luôn là một người đàn ông điềm tĩnh, ông luôn yêu thương gia đình và dành hết mọi sự quan tâm cho nó. Nhưng thời gian gần đây Lisa lại thường xuyên làm trái lời Freud khiến cho mẹ cô lo ngại. Một mặt bà phải kiềm chế sự bình tĩnh của chồng, mặt khác lại quan tâm đến cảm xúc của các con. Nhìn thấy Freud giận đỏ mặt tía tai, bà đoán chắc đây không phải chuyện nhỏ.

– Là con muốn tham gia nên đã đăng ký. Con đã nói với bố rất nhiều lần đại học không dành cho con, tại sao cứ phải bó mình trong không gian giả tạo đó rồi ra đi làm như một cái máy, trong khi con hoàn toàn có thể học được rất nhiều thứ từ thực tế. Đã đến nước này con không muốn giấu bố nữa, con tạch đại học rồi, bài thi của con hoàn toàn không có một chữ nào.

 Tiếng bốp vang lên chặn luôn những lời Lisa muốn nói tiếp, cả John cũng vì lời nói lớn tiếng mà dừng hẳn công việc để vào can ngăn. Nhìn thấy em gái nhận một cái tát đau điếng từ bố, anh lo lắng chạy đến chắn trước mặt Lisa. Lần đầu tiên anh thấy bố mình nặng tay với con bé vì trước giờ Freud chưa bao giờ đánh con cái. 

– Cả nhà này đều hy sinh chỉ để mong con học hành thật tốt mà lo cho tương lai của mình. Giờ con nói với bố con không muốn lết cái thây đến trường? Con đang nghĩ gì trong đầu vậy Lisa?

– Con chưa bao giờ yêu cầu cả nhà hy sinh cho con, cuộc sống của con cứ để con quyết định. Con không cần bố hay anh phải làm điều đó vì con, là bố tự quyền quyết định rồi áp đặt nó mà thôi. Bố biết không, đôi lúc con ước gì mọi người đừng can thiệp quá nhiều và để yên cho con sống một mình làm điều con thích.

 Nóng giận, Lisa bỏ đi không một lần ngoảnh lại. Cô đóng sầm cánh cửa một cách thô lỗ trước những người thân yêu của mình, nhưng Lisa không hề biết rằng cánh cửa đó một khi đã đóng lại cũng chính là khoảnh khắc cuối cùng cô được ở bên cạnh họ. Ngày hôm sau, mọi thứ xung quanh cô chỉ còn vỏn vẹn lại cô cháu gái ngủ ngoan trên tay. Phải đến khi tiếng khóc của Windy kéo Lisa trở về, nhìn thấy cả bố mẹ, anh trai và chị dâu nằm im khi cô đến nhận diện Lisa mới tin được sự thật rằng cô vừa mất đi cả gia đình chỉ trong một đêm. 

 Lisa bị đánh thức bởi Lawrence sau giấc mơ quay ngược về quá khứ, khoé mắt cô hoen đỏ. Tìm đến nhà của một cặp vợ chồng lớn tuổi, Lawrence vào thẳng vấn đề. Họ là đồng nghiệp và giữ mối quan hệ bạn bè với Robert sau những ngày ông về hưu. Con gái đi học và kết hôn ở Anh, chỉ còn lại ông thui thủi một mình trong căn hộ của tòa nhà Dumbo. Sau khi vợ mất, ông sống ít giao tiếp hơn, hàng xóm cũng ít khi nhìn thấy ông bước ra khỏi căn nhà của mình. Cũng chính vì vậy mọi thông tin về ông đều rất ít ỏi, khó khăn rất nhiều cho việc điều tra. Thông qua cặp vợ chồng già, họ cũng chỉ biết những điều mà cảnh sát đã biết, còn việc Robert đã giao lại cho ai đều hoàn toàn không được ông chia sẻ. Robert sống kín tiếng, ít giao tiếp một phần cũng vì sự ra đi của người vợ đồng hành cũng ông suốt chặng đường đời. Mãi cho đến khi sức khỏe ngày càng suy yếu, ông mới chấp nhận để con gái đón mình sang Anh. 

– Nếu như ông bà nhớ ra chuyện gì của Robert, đừng ngại cứ liên lạc cho cháu. – Lisa đưa ra số điện thoại đã chuẩn bị sẵn rồi buồn bã ra xe. Mất cả nửa ngày đường để đến được đây, vẫn lại mang về sự thất vọng như mọi lần. Chừng nào câu đố này chưa được giải, nỗi đau chất chứa bao lâu nay của cô vẫn sẽ luôn đè chặt lấy trái tim, không cho nó đường thoát.

 […]

 

Rosé dành trọn cả ngày của mình để ở cạnh Windy, cô còn cùng con bé đi siêu thị để chuẩn bị một bữa tối đầy đủ dưỡng chất tiếp đãi họ. Khi đi ngang quầy bánh kẹo, Rosé chăm chú quan sát thái độ của con bé. Lạ thay, dù cô nhìn thế nào cũng không nhìn ra được Windy hứng thú với chúng. 

– Bé con, con có muốn ăn bánh ngọt không? Con thích loại nào chọn thử xem?

– Dạ thôi. Con không thích.

– Có thể nói cho cô bác sĩ nghe tại sao con không thích không? Thường thì trẻ em sẽ rất thích đồ ngọt mà?

– Dạ không vì điều gì cả. Chỉ là con…. – Windy bối rối, đan ngón tay vào nhau cúi đầu. Nhìn thái độ e ngại của con bé, Rosé đoán chắc nó không muốn phiền đến người lạ như cô. Suy nghĩ một lát, Rosé bắt đầu huyên thuyên.

– Kể cho con nghe một bí mật, ngày nhỏ cô ăn nhiều kẹo đến mức sâu hết cả hàm răng. Là tại cái kẹo này nè. Nhưng mà cô phải công nhận một điều là nó ngon tuyệt vời luôn. Giờ nhắc lại vẫn nhớ mùi vị của nó ghê, con có muốn ăn chung với cô không? Ăn một mình hết bịch này cô sợ sâu răng chết mất thôi, con ăn phụ cô được không? Windy, làm ơn. 

Rosé hạ thấp người, trưng ra ánh mắt van nài nhưng lại khiến Windy bật cười gật đầu. Cứ thế, đi đến đâu, thấy gì ngon Rosé lại giở tuyệt chiêu ngày nhỏ của mình. Danh chính ngôn thuận chất đầy cả một xe toàn những thức ăn phù hợp cho trẻ em. Khoảng cách của Rosé và Windy cũng vì đó lại tiến gần thêm một bước nữa. 

– Cô bác sĩ ơi, hay để Windy đẩy xe cho. Chân cô đau, cô không cần để cháu ngồi lên xe đẩy đâu. Cháu lớn rồi.

– Vậy thì kêu cô Rosé đi, gì mà người ta nghỉ bệnh rồi mà cứ cô bác sĩ hoài. Nghe sợ chết đi được.

– Dạ, cô Rosé.

 Về đến nhà, Windy sau khi phụ giúp Rosé sắp xếp một vài thứ trong bếp không để cô di chuyển nhiều thì ngoan ngoãn ra sofa ngồi làm bài tập và ăn bánh kẹo. Nhìn Windy tự giác và ngoan ngoãn không như những đứa trẻ Rosé đã từng tiếp xúc, cô có chút nghi hoặc về cuộc sống thật sự của hai người hàng xóm đặc biệt này. Lạ hơn nữa, trong suốt thời gian ở chung Windy hầu như không chạy nhảy, không làm ồn, thỉnh thoảng con bé còn quan sát xem Rosé cần gì sẽ tự mình lấy giúp. Biết Rosé di chuyển khó khăn nên Windy nghiễm nhiên trở thành chân sai vặt cho cô.

Tiếp đãi vị khách nhỏ, Rosé cũng không vì thế mà qua loa. Cô bày trí theo sở thích của trẻ em và trang trí cầu kỳ như một nhà hàng thật thụ. Ngồi trên ghế, Windy chỉ có thể trố mắt nhìn. Con bé liên tục trầm trồ về tài nấu nướng của Rosé và khen ngợi hết lời. Chưa bao giờ nó được thấy một bữa ăn thịnh soạn đến vậy, khoảng cách ngại ngùng giữa Rosé và Windy tiến lại gần thêm một bước. 

 Buổi tối, trong lúc sấy tóc cho Windy, Rosé vô tình nhìn thấy trên cơ thể con bé có những vết bầm khá nhỏ, xuất hiện ở phần lưng và cánh tay những vết bầm mới lẫn với những vết cũ. Ánh mắt Rosé chau lại, thoáng qua đầu cô vừa có một suy nghĩ “chẳng lẽ Lisa đã dùng vũ lực với con bé?”. Nhưng vết thương khá nhỏ, trông lại không giống như sức của một người trưởng thành, thêm nữa Lisa rất yêu thương và quan tâm đến Windy, không thể nào là người làm tổn hại đến nó.

– Windy, con có nhiều vết bầm này? Bị sao thế?

 Với giọng điệu ngây ngô, Rosé nhẹ nhàng tiếp cận cảm xúc của Windy để tháo bỏ lớp đề phòng và chờ con bé thú thật. Làm việc trong bệnh viện nhiều năm, cô hiểu đâu là vết thương do trẻ con hiếu động gặp phải và đâu là vết thương cố ý gây ra. Không ngoài dự đoán của Rosé, Windy chột dạ nhẹ nhưng rồi lại lấp liếm rằng ở trường con bé vui đùa quá trớn rồi va trúng bàn ghế lúc nào không hay. Biết khó có thể hỏi thêm, Rosé không tiếp tục gặng hỏi. Cô ngước nhìn lên đồng hồ, cũng quá chín giờ rồi vẫn chưa thấy Lisa trở về. Từ San Diego cả đi lẫn về nếu không quá nhiều việc, có thể giờ này đã đến nơi. Rosé đành phải đưa Windy về phòng cho con bé ngủ tạm và ngồi chờ ở phòng khách. 

 Đèn cũng đã tắt, chỉ còn ánh sáng le lói từ những bức tranh trên tường, Rosé ngồi lặng lẽ bên ly rượu vang, tay vân vê lọn tóc vàng mềm mượt của mình đăm chiêu suy nghĩ. Vừa nhấp được tí rượu trên môi, phía sau đã truyền đến giọng nói thỏ thẻ của Windy, bất ngờ đến suýt khiến cô sặc cả chỗ rượu ấy lên mũi.

– Cô Rosé, con ngủ không được. Con sợ. Khi nào Lisa mới về?

– Sợ sao? Cô nghĩ đèn tối con sẽ dễ ngủ. Thôi vào trong đi, cô nằm cạnh con sẽ đỡ sợ hơn.

 Nằm trên giường, đôi mắt Windy sáng rực như tinh tú, trông con bé không hề có dấu hiệu của việc buồn ngủ. Nó cứ huyên thuyên về những bức tranh trong nhà, những câu hỏi mà cả ngày nay nó muốn hỏi nhưng không dám. Vì sao người phụ nữ trong bức tranh ấy lại không mặc gì cả? Vì sao Rosé là bác sĩ mà lại nấu ăn ngon? Vì sao và vì sao? Từng câu hỏi của Windy còn khó hơn đống tài liệu y khoa mà cô đã đọc qua, Rosé không biết phải trả lời con bé thế nào cho phù hợp với con nít. 

– Sao cô lại sống một mình? Ở một mình cô có buồn không? Con không thích ở một mình tí nào, buồn chán lắm.

Phải làm sao giải thích cho con bé hiểu cô cực kỳ thích cảm giác ở một mình, nơi mà chỉ thuộc về một mình cô, thỉnh thoảng sẽ có một vài vị khách đến trú ngụ một đêm rồi đi, không nhiều lắm, tùy nhu cầu. Nhưng chung quy vẫn là Rosé thích ở một mình, yên tĩnh, không ai làm phiền, không tiếng ồn, cô muốn làm gì tuỳ thích. Chỉ có nhà mới là nơi khiến cô cảm thấy thư giãn và thoải mái nhất. Nhưng có nói thế nào vẫn sẽ bị Windy gặng hỏi, trong suy nghĩ non nớt của con bé việc ở một mình rất cô đơn và nhàm chán, không ai trò chuyện, không ai quan tâm. Con bé nói nó thích nhà mình có thật nhiều người, nó luôn thích cảm giác ra vào đều thấy người nhà của mình nói cười. Trong sự ngây ngô đó, vô tình lại khiến Rosé rơi vào trầm tư. “Người nhà”.

 Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc trò chuyện của họ, nghe riết thành quen, Rosé biết tiếng gõ cửa này không ai khác ngoài Lisa. Nhìn thấy Lisa, Windy vội chạy đến ôm vào lòng.

– Cảm ơn cô nhiều Rosé. Hôm nay nếu không có cô tôi không biết phải làm sao? Windy có gây phiền phức nhiều cho cô không? 

 Rosé đã quen kiểu nói chuyện cộc lốc của Lisa trước đây, thậm chí là to tiếng trước mặt cô, giờ lại nghe theo kiểu khách khí này cô thấy không quen. Đành chỉ khẽ cười rồi xoa đầu Windy, khen con bé rất ngoan và hiểu chuyện. Lisa đưa tay giơ ra một hộp giấy nhỏ, cười trừ.

– Tặng cô. Khi nãy trên đường về thấy nó hợp nên mua. Cảm ơn cô ngày hôm nay vất vả trông con bé giúp tôi.

 Nói rồi Lisa từ biệt ôm Windy trở về nhà, không nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Rosé khi nhận món quà trên tay. “Quà sao? Có nhầm lẫn gì chăng? Cô ta mà cũng biết mua quà cho mình sao?”. Đem theo những câu hỏi cùng chiếc hộp giấy trở vào trong, Rosé lập tức gỡ nó ra xem. Chỉ là một cốc nến màu đen, nhưng bên trong lại là một bông hoa hồng bằng sáp đỏ rực nằm nổi bật giữa lớp sáp trắng đục bên dưới. Hương thơm nhẹ của cốc nến khá dễ chịu, lại còn là mùi khiến Rosé yêu thích. Cô khẽ cười. Đặt ly nến trên bàn, Rosé đung đưa ly rượu trên tay rồi xuýt xoa, gương mặt ra chiều khó nghĩ. Có lẽ cái thói vặn hỏi tại sao của Windy đã lây sang cho cô, khiến trong suy nghĩ của cô đang là cả ngàn câu hỏi vì sao.

 “Sao con nhỏ khô khan đó lại biết mình thích đốt nến thơm nhỉ? Chắc là tiện tay mua đại. Mà sao lại biết mình thích hoa hồng nhỉ? À chắc do tên mình sờ sờ ra đó. Sao nay tự nhiên tốt ngang vậy? À vì mình trông Windy hộ cô ta mà. Nhưng sao phải tặng nến thơm nhỉ? Nến thơm có ý nghĩa là gì? Mà chỉ trông trẻ thôi, có cần phải tặng quà không?…”=

 Rosé không hề biết rằng biểu cảm trên gương mặt mình đã thay đổi rất nhiều với những câu hỏi cô tự đặt ra, tự trả lời. Lúc thì cau mày ra chiều suy nghĩ, rồi lại ồ lên như vừa tìm ra câu trả lời khai sáng cả vũ trụ, rồi lại xoa cằm khó hiểu với câu hỏi tiếp theo. Rosé cứ thế ngồi tự vấn mình trong căn phòng ánh sáng yếu một lúc lâu. Nếu không có bịch kẹo mà Windy bỏ quên, có thể cô sẽ còn ngồi đó thêm một lúc nữa với cốc nến trên bàn. 

 “Ơ, con bé quên đem chỗ bánh kẹo này về rồi?”
Khoé môi Rosé nở một nụ cười rất tươi, vui vẻ cầm lấy số bánh kẹo đã mua cho Windy sang nhà đối diện gõ cửa. Vừa nhìn thấy Lisa, Rosé cười rạng rỡ đưa chiếc túi giấy lên, còn chưa kịp nói câu nào nụ cười liền vụt tắt khi cô nhác thấy bóng Lawrence đang cởi trần đứng lau khô đầu trong phòng khách. Gương mặt Rosé tối sầm lại, ánh mắt cũng trở nên khó coi. 

– Đây là gì thế? – Lisa ngơ ngác nhìn chiếc túi giấy trước mặt, thắc mắc.

– Bánh kẹo mua cho Windy. – Rosé đáp lại bằng thái độ lạnh lùng.

– Nhiều thế, cô chiều hư con bé mất. Cảm ơn nhé! Có muốn vào uống tách trà không?

– Không. Nhà có chó, không dám vào.

 Quăng cho Lisa một câu dứt khoát, khó hiểu xong Rosé quay về ngay lập tức, không cho cô có thời gian để trao đổi thêm. Chó sao? Nhà cô làm gì có nuôi con nào? Vừa nãy vẫn thấy cười rất tươi, sao bỗng dưng lại quay ngoắt đi khó ưa như thế? Thật không thể nào hiểu nổi. Lisa chỉ đành lắc đầu khó hiểu rồi trở vào trong, đưa lại chiếc áo phông cho Lawrence.

– Em giặt tạm nó thôi. Anh mặc đỡ nhé. Xin lỗi vì lúc nãy không cẩn thận lần bẩn hết quần áo của anh.

– Không sao Lisa. Thôi anh về nhé. Đừng suy nghĩ nhiều quá, anh sẽ cố gắng điều tra kĩ thêm không để em thất vọng nữa. 

– Tạm biệt!

­

5 3 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
2 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Vebvydo
Vebvydo
1 tháng trước

Đã con bé còn nhỏ mà không thích thì hỏi sao một cô thích “tiếp xúc gần” với phụ nữ xinh đẹp lại ưa cho được🙄

Vebvydo
Vebvydo
1 tháng trước

E thấy cô bác sĩ với W cũng dễ “thích nghi” với nhau á sau này mà có cãi vã gì nội bộ chắc Lisa k đấu lại 2 cái mỏ đó rồi, tự nhiên ngồi nghĩ tình huống vậy thấy tội cho Li quá:))))

2
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x