SECRECY

7. Let’s eat together

Thật xúi quẩy cho Lisa, ngày tiếp theo đi làm lại vướng phải một ca cứu hộ dẫn đến bản thân bị thương. Hiện trường là một garage xe, nạn nhân bị vòi khí bung van va chạm mạnh vào phần đầu dẫn đến bất tỉnh. Công tác kiểm tra vết thương và cố định đầu đang diễn ra suôn sẻ thì bình khí do lực va đập khi nãy va trúng vào phần van và phát nổ. Tuy áp suất của bình không quá lớn nhưng đã thổi bay số dụng cụ nằm gần đó, một trong số ấy đã cắm chặt vào bắp tay Lisa. Cô lập tức được đồng đội chuyển ngay đến bệnh viện và bác sĩ buộc lòng phải đưa cô vào phòng mổ.

– Khoan đã, chờ một lát. Alex, hôm nay đến lượt em đón Windy về nhà. Đây là số của dì Laura, nhờ anh giúp em gọi cho dì ấy đến đón Windy về giúp em.

– Được rồi Lisa, an tâm. Anh sẽ làm ngay khi em vào phòng mổ, cứ yên tâm để bác sĩ ở đây chăm sóc vết thương của em.

Ca phẫu thuật diễn ra chỉ vài tiếng, thuận lợi suôn sẻ nhưng Lisa phải ở lại viện vài hôm để hồi phục và đảm bảo vết thương không có gì đáng lo ngại. May cho cô là vị trí vết thương chỉ xuyên qua phần mô mềm, không quá ảnh hưởng đến mạch chủ hay xương, chỉ cần điều trị hai hôm có thể xuất viện, nhưng muốn có thể vận động và quay trở lại công việc có thể mất gần nửa tháng.

Nằm trong phòng bệnh buồn chán, Lisa chợt nhớ ra bệnh viện mấy hôm nay yên tĩnh đến lạ, có vẻ như thiếu đi mất giọng quát tháo lảnh lót của ai kia. À mà cũng phải, cô ta cũng đang bị thương ở chân, có lẽ thời gian này cũng đang nghỉ phép ở nhà. Nằm chán chường trên giường bệnh, Lisa nhìn mông lung ra cửa sổ.

– Chào bạn hiền, may quá chưa chết nhỉ? – Giọng Jisoo vang lên ngay cửa, người vừa đến đã thấy ngay nụ cười mỉa mai, một chút thành ý thăm bệnh cũng không có. Theo sau Jisoo là một cô gái đi cùng, gương mặt bầu bĩnh, mái tóc đen cong nhẹ gợn sóng. Cô gái nhìn Lisa, khẽ cười.

– Chào, đúng lúc đó. Mình chán đến phát ngán rồi, nằm đây cả ngày thế này chắc chết thật đó. Ai đây Jisoo, em cậu à?

– À không. Jennie, đây là Lisa. Người chị vẫn thường kể với em. Lisa, Jennie…ừm, bạn gái mình. – Jisoo nháy mắt, nắm lấy cánh tay ngượng ngùng của Jennie, đưa lên trước sự ngỡ ngàng của nhỏ bạn thân.

– Gì cơ??? Mình mất máu quá nghe không rõ hả Jisoo? Cậu nói cô ấy là ai cơ?

– Không lầm đâu bồ, bọn tớ quen nhau hơn 1 tháng rồi. Sẵn hôm nay đi thăm cậu, mình dẫn cô ấy giới thiệu với cậu luôn.

– Hai người? – Lisa lắp bắp, đưa tay còn lại lên chỉ trỏ không nói nên lời.

– Jennie, em ra mua giúp chị hai lon nước nhé.

Thấy Jennie vừa khuất bóng, Lisa giật phăng dây truyền nước, tiến về phía Jisoo túm lấy cổ cô với vẻ mặt bất mãn.

– Đồ khốn. Thì ra cậu thuộc hệ đó, vậy mà bao lâu nay tôi còn tưởng bạn mình bình thường như bao người. Cậu còn gì muốn giấu tôi, nói luôn đi?

– Bình tĩnh lại coi con điên này. Cậu có bao giờ hỏi đâu mà tôi nói. Thần tình yêu gõ cửa thì giới tính nào chả yêu được. Bộ cậu tính kì thị mình hay gì? Nè Lisa, nếu cậu làm vậy mình thất vọng về cậu lắm đó nha. – Jisoo gạt phăng tay Lisa đi, nghênh ngang nằm vắt chân lên giường bệnh chễm chệ.

– Nhưng…nhưng mà…hai người là con gái.

– Nói cậu quê mùa thì không tôn trọng miền quê, còn nói cậu cổ hủ thì lợi cho cậu quá. Nghe này bạn tôi, xã hội đã cởi mở hơn rất nhiều rồi, bạn bỏ cái suy nghĩ không thể đó đi. Khi tôi gặp được người mình muốn che chở, thì dù có là con gái hay con trai cũng chỉ là vì trái tim mách bảo. Tình yêu chứ có phải làm bánh đâu mà cần khuôn mẫu.

– Cậu khiến tôi sốc với quyết định này đó Jisoo.

– Từ từ cậu sẽ quen.

– Lỡ như tôi không thể quen với điều đó thì chúng ta sẽ ra sao?

– Thì tôi chúc cho cuộc sống của cậu sẽ bình an, hạnh phúc với những người bạn mới. Chúng ta không chết vì không có nhiều bạn, chúng ta chỉ chết khi tình bạn không được xây dựng bằng sự tin tưởng mà thôi.

– Hiểu rồi. Xin lỗi cậu, tôi hơi thô lỗ. Tôi sẽ tập quen dần với điều này, còn hơn phải mất đi một người bạn tâm lý như cậu. Mà sao cậu quen được cô ấy vậy?

– Nói ra thì cậu không tin, cô ấy làm cho tổng bộ 911. Người điều phối cho cậu và tôi nhận nhiệm vụ, nhiều khi là Jennie đó.

 

[3 tháng trước]

TRỤ SỞ 911

– Xin chào, tôi đến để gặp chị Jennie Kim?

– Jennie, có người tìm cô.

Cô bé trạc khoảng mười lăm tuổi không khỏi lo lắng trên gương mặt, dáo dác nhìn một lượt những người đang làm việc trong trụ sở tìm kiếm. Nghe gọi, Jennie bước vội về phía cô bé, vẻ mặt mệt mỏi do công việc đã kém sắc đi rất nhiều.

– Chào, tôi là Jennie. Các vị là…?

– Chào chị Jennie, em là Anna Russell, người hôm trước đặt pizza qua tổng đài 911. Nếu không có chị, em nghĩ giờ mình không thể gặp lại gia đình.

– Ôi Chúa ơi, em đây sao. Lại đây ngồi với chị nào.

Anna ôm khẽ lấy Jennie rồi chậm rãi kể lại câu chuyện của bản thân cho vị cứu tinh của mình. Sự kìm kẹp thái quá của cha mẹ cùng với độ tuổi đang chuyển biến mạnh về tâm lý đã biến con bé trở thành một đứa trẻ ngang bướng, luôn chống đối lại sự sắp đặt của gia đình. Anna làm quen với Billy thông qua mạng xã hội, thoạt đầu gã lo chu toàn cho Anna mọi thứ con bé yêu thích, cùng với sự nuông chiều cho tâm tính nổi loạn của tuổi mới lớn, Anna đã nghe theo lời hắn xúi giục, bỏ nhà ra đi. Hắn giam lỏng Anna trong căn hộ của mình, chờ thời cơ thích hợp sẽ cùng đồng bọn bán con bé cho một động chứa. Thời gian đầu Anna bị khủng hoảng tinh thần khá nhiều, sợ hãi đã đánh bay mọi lý trí cũng như tìm cách thoát thân cho chính mình. Sau một khoảng thời gian kêu khóc mệt mỏi không ai quan tâm ngược lại còn bị đánh đập, Anna vờ như nghe theo mọi lời sai khiến của Billy, ngoan ngoãn trở thành con rối trong tay hắn. Trong một lần Billy say khướt, Anna nhân cơ hội đó than đói, muốn đặt pizza về ăn cùng hắn, nhờ vậy cô bé đã có dịp cầu cứu và nhờ vào sự linh hoạt của Jennie, cảnh sát đã thành công giải thoát cho Anna trước khi mọi chuyện quá muộn.

– Nhờ có chị, em mới được cứu. Nếu hôm đó chị bỏ qua cuộc gọi và cơ hội duy nhất của em vì nghĩ đó là cuộc gọi trêu đùa tổng đài. Có lẽ hôm nay em…

– Là vì em thông minh, Anna. Chị rất mừng khi gặp lại em.

– À phải rồi, em cũng đã cảm ơn chị cảnh sát đã giải cứu cho em ngày hôm đó. Chị ấy biết hôm nay em sẽ đến gặp chị, nên nhờ em đưa cho chị mảnh giấy này. Jennie, em biết người làm việc công không thể nhận quà cáp hay thứ gì đó đắt tiền. Nhưng xin chị đừng từ chối món quà này của em, em đã tự tay làm nó để tặng cho chị và chị cảnh sát kia. Chị nhận nó thay cho lời cảm ơn của em nhé.

Anna rụt rè lôi từ trong túi ra con gấu bông nhỏ được đan bằng len, đặt nó cùng mảnh giấy vào tay Jennie, trao cho cô một cái ôm thật sâu rồi từ biệt. Cầm con gấu và mảnh giấy trên tay, Jennie nở nụ cười rạng rỡ, mọi mệt mỏi căng thẳng của ngày hôm nay đều đã được xoa dịu vì những điều nhỏ nhặt.

“Chào Jennie. Vì tính chất công việc không tiện cập nhật với cô về tình hình của Anna, thật xin lỗi đã để cô chờ. Rất vui được hợp tác cùng cô giải cứu Anna, đây là số của tôi.”

[…]

– Từ sau lần gặp mặt đầu tiên, mình đã nói với Jennie về rất nhiều thứ. Đến khi đêm về thì cứ luôn nhớ đến nụ cười rạng rỡ của cô ấy, nên cứ có thời gian off là mình lại kiếm cớ để gặp cô ấy. – Jisoo nằm trên giường bệnh, chiếm luôn cả chỗ của bệnh nhân thoải mái mà kể lại “thiên tình sử” của mình.

– Vậy làm sao cậu và cô ấy đến được với nhau? Mình rất thắc mắc về điều đó.

– Có một đêm, mình hết kiên nhẫn nếu cứ phải làm bạn kiểu như này. Thế nên mình đã la toáng lên trong điện thoại rằng nhà mình có một con gián rất to và bây giờ mình đang rất hoảng sợ. Thế là mình vọt qua nhà cô ấy. Rồi chuyện gì đến nó đến thôi.

– Chuyện gì là chuyện gì? Kể rõ coi cái con nhỏ này.

– Sao mà cậu ngu thế. Qua nhà người ta rồi thì mượn cớ đi tắm, đang tắm la lên có gián thì người ta ập vô. Rồi tắm chung chứ sao.

– Chúa ơi Jisoo, ma quỷ bắt cậu đi rồi. Mình không ngờ người đạo mạo lịch thiệp như cậu lại dùng chiêu mưu hèn kế bẩn đến vậy.

– Cậu không hiểu đâu, cái gì muốn là của mình thì phải nhanh gọn, nếu không về tay người khác thì sao.

Đang tự hào về thành tích mình vừa đạt được, phía sau gáy Jisoo đột nhiên bị bóp chặt kéo ngược ra sau.

– Chị hay lắm Jisoo. Tự hào gớm nhỉ?

– Á đau đau Jennie, chị đùa thôi mà.

– Quao, giọng nói trong truyền thuyết. Tôi đã nhận nhiệm vụ không biết bao nhiêu lần với cô tổng đài này, hôm nay mới được gặp mặt. Hân hạnh Jennie, rất vui được biết cô.

– Chào Lisa, đã nghe nhiều về chị. Mà chị làm ở đây thường xuyên, chị có biết bác sĩ Rosé Blaine không?

– Ôi mẹ ơi, nhắc đến lạnh hết người. Cô biết con nhỏ đó sao? – Như một phản xạ có điều kiện, Lisa ngả người về sau, tay ôm lấy ngực mình khi nghe đến cái tên không mấy thiện cảm.

– Chúng tôi là bạn học. Vừa rồi tôi nhận được cuộc gọi cứu hộ từ cô ấy, sẵn tiện hôm nay đến đây muốn đi thăm, nhưng sao tôi tìm mãi không thấy cô ấy đâu.

– À, chắc là chấn thương nên nằm ở nhà rồi. Nhờ vậy lỗ tai tôi mới im mà nằm đây dưỡng thương, nếu không chắc tôi thà đổi bệnh viện còn hơn. Cô muốn tìm cô ta hả, tí tôi cho cô địa chỉ.

– Ê Lisa, nhỏ đó là đứa hôm trước ở quán rượu cậu kể đúng không? Sao cậu có địa chỉ của cô ta? – Jisoo thoát khỏi vòng tay của Jennie, tiến sát về phía Lisa tra hỏi.

– Còn sao với trăng gì nữa, ghét của nào trời trao của đó, con nhỏ khó ưa đó ở đối diện nhà mới tớ chứ đâu. Đụng độ mấy lần rồi, nó còn….

Biết xém chút nói hớ về nụ hôn không nên nhớ, Lisa ngưng bặt giữa chừng. Cô không muốn nhắc đến ám ảnh của đời mình nữa nên đánh trống lảng, chuyển hướng sang một câu chuyện khác.

 

[…]

 

Phải ôm chiếc chân bó chặt của mình đi lại trong nhà, Rosé cũng không cho phép bản thân mình xem đó là kỳ nghỉ dài hạn. Cô tự nấu cho bản thân những bữa ăn cầu kỳ hơn, tốn nhiều thời gian hơn để bù lại khoảng thời gian bận rộn vừa qua. Ăn xong, Rosé tìm cách lê từng bước lên gác lửng và ngồi cả ngày trên đó với mớ tài liệu y khoa. Đối với cô, việc nghiên cứu các chuyên đề về ngoại thần kinh chưa bao giờ là nhàm chán hay không còn gì để học. Cuốn sách y dày trước mặt nếu ném cho nhiều người, có lẽ họ sẽ ngáp ngắn ngáp dài than vãn, chỉ riêng với Rosé là luôn bị nó lôi cuốn. Cô cứ thế ngồi lì ở đó cho đến nửa đêm, tháo chiếc kính để giúp mắt thư giãn hơn, Rosé khẽ thở dài, đưa tay xoa nhẹ đôi mắt. Ngửa người ra sau ghế, Rosé hướng ánh nhìn về phía bức tranh mà Suzie đã từng thắc mắc, thưởng lãm nó cho riêng mình.

“Tại sao đến nay vẫn không thể khắc phục được cảm giác sợ hãi đó? Rốt cuộc nó là thứ gì mà có thể chế phục một người trời không sợ, đất không sợ như mình?”

Rosé nhớ lại cảm giác khi bị Lisa ném ngược vào trong hang, khoảnh khắc đó tim cô như dừng lại, toàn thân cứng đờ. Mặc dù khoảng cách không quá cao, nhưng Rosé cảm nhận được hai bắp tay mình bị bàn tay thô ráp, cứng cáp của ai đó siết chặt, ném mạnh vào không trung. Đó không còn là chứng sợ độ cao thông thường, mà là cảm giác sợ bị ai đó ném từ trên cao xuống. Cơ thể lạnh toát, hoảng sợ đến mức vượt qua khỏi trạng thái vẫy vùng gào khóc, chỉ có thể gồng cứng với hai bàn tay nắm chặt rồi ngất đi. Đến giờ nghĩ lại, Rosé vẫn không hiểu nỗi sợ đó từ đâu mà ra, cũng không thể khống chế nó. Không lẽ, cô phải sống cùng nó cả đời chỉ vì một lý do hết sức hoang đường này sao?

 

[…]

 

Chờ mãi cũng đến ngày được xuất viện về nhà, Lisa nhớ chiếc giường của mình da diết, nhớ cả Windy, không ai lại đi yêu một nơi nồng nặc mùi thuốc sát khuẩn và đông người qua lại như bệnh viện cả. Còn hơn được trả tự do, Lisa ôm lấy cánh tay băng bó của mình vui vẻ mở khoá cửa. Cô chợt nhớ ra điều gì đó, quay người ra sau nhìn chăm chăm vào căn nhà đối diện. Cũng nên hỏi han nạn nhân của mình một chút cho phải phép, “dù sao cũng đã thống nhất là sẽ sống trong hoà bình rồi còn gì”. Nghĩ vậy, Lisa tiến về căn hộ đối diện, tự tin gõ cửa. Mãi một lúc sau cánh cửa mới mở, vừa nhìn thấy nhau, ánh mắt Rosé đã dành hẳn cho Lisa ngọn lửa tràn đầy hận thù.

– Nè nè, tính chửi đúng không? Hoà rồi nha, nói được làm được à. – Lần này Lisa nhanh trí hơn, đã kịp chặn đứng trước khi đối phương khai khẩu.

Lời đã nói ra, giờ phản lại nó còn gì là mặt mũi dù thật tâm Rosé lúc này chỉ muốn ăn thua đủ một mất một còn với Lisa. Đường đường là một trưởng khoa lại để cô mất mặt trước đàn em, giờ thủ phạm lại còn tự vác xác đến. Uất ức giữa chữ tín và nỗi ê chề lại không thể làm được gì, Rosé cong môi mím chặt, bày tỏ thái độ trước sự hiện diện của vị hàng xóm khó ưa.

– Chân sao rồi? Không phải tôi quan tâm đâu, tôi chỉ muốn biết tình hình của người được mình cứu thôi. – Lisa nheo đôi mắt cười không một chút thành ý, tự đắc hỏi.

– Chưa què.

– Vậy thì tốt. Lần sau có muốn leo núi thì nhớ coi dự báo thời tiết. Chào!

– Tay sao đó? – Đã nhìn thấy cánh tay băng bó của Lisa từ đầu, nhưng bản tính hơn thua không cho phép Rosé lên tiếng hỏi. Cuối cùng lý trí Rosé đầu hàng trước sự tò mò, nhịn không được mà phản bội chính mình.

– Cứu người, bị thương. Không nặng lắm nhưng phải ở nhà một thời gian, giờ thì ăn rồi ngủ chờ ngày hẹn lên thay băng tái khám thôi.

– Đáng đời.

Nói xong, Rosé đỏng đảnh đóng sầm cửa với vẻ mặt hí hửng. Giờ thì quả báo không chừa một ai, đó là cái giá phải trả cho hành động vấy bẩn lên gương mặt thánh thiện này. Giá như chân cô không bị thương có khi cánh tay đó sẽ là do cô phụ trách, như vậy lại càng thích thú hơn, cô thề là sẽ nhân đôi sự đau đớn để đối phương muốn sống không được muốn chết không xong. Nghĩ đến đây thôi cũng đủ khiến Rosé vui nguyên ngày, tự cười khoái chí rồi ngã ra sofa ôm lấy điện thoại. Ở nhà nhiều ngày cảm thấy không gian ngột ngạt, tối nay Rosé sẽ tự chiêu đãi bản thân bằng một bữa ăn ngon ở nhà hàng cách nhà vài dãy phố.

 

[…]

 

Sau khi đánh một giấc ngon lành trên sofa, Rosé khập khiễng chống nạng rời khỏi nhà. Quán ăn này được rate khá cao trên ứng dụng, lại tiện ở chỗ khá gần khu vực cô sinh sống, việc di chuyển tuy hơi bất tiện nhưng không quá khó khăn cho Rosé. Không gian ấm cúng, riêng tư là thứ được Rosé đánh giá cao ở nhà hàng này, nếu như món ăn hợp khẩu vị nữa thì lại càng tuyệt hơn.

– Một steak medium rare, một nấm nướng, một phô mai Mozzarella. Để xem rượu nào, một chai Barolo 1978. Ok nhiêu đây thôi, cảm ơn.

Dù chưa nếm thử món ăn, nhưng chỉ với điểm cộng ở menu rượu cũng khiến Rosé rất hài lòng về nhà hàng này, một trong số ít nhà hàng có lượng rượu ngon và hiếm. Sự tinh tế được hiện rõ trong phần menu rượu, chỉ dành cho những người am hiểu và sành ăn như Rosé. Barolo là một loại rượu vang đỏ được sản xuất tại vùng Piedmont của Ý. Các loại rượu vang được làm từ nho Nebbiolo, thường có hàm lượng axit và tannin cao. Ở Piedmont, Nebbiolo là một trong những giống nho đầu tiên trải qua sự chọn lọc và là giống nho cuối cùng được hái, và rượu vang Barolo chỉ bao gồm Nebbiolo, không có ngoại lệ. Mà phàm là thứ gì không có ngoại lệ Rosé thường rất thích, cũng như tính cách của cô luôn tồn tại đâu đó sự chiếm hữu, chỉ thích những thứ mà mình là ngoại lệ. Chai Francesco Rinaldi – Barolo 1978 cô vừa chọn, nếu đã tìm thấy nó, cô muốn nó là của mình. Hài lòng với sự lựa chọn của mình, Rosé vui vẻ chờ đợi bàn tiệc dành riêng cho bản thân. Lúc này, người phục vụ tiến lại gần cùng với chai vang Rosé vừa chọn, nghiêng chai rượu vừa tầm mắt của Rosé cùng thái độ lịch thiệp, anh nói.

– Thưa cô, nếu như dùng không hết cô có thể kí gửi lại nhà hàng, chúng tôi sẽ giúp cô bảo quản cho bữa ăn lần sau.

– Cảm ơn anh.

Nâng niu ly vàng trên tay, Rosé đưa gần mũi cảm nhận hương vị đầu của nó. Thời tiết lạnh, mùi hương đậm đà mạnh mẽ của Barolo sẽ là sự kết hợp hoàn hảo cùng thịt bò và phô mai, một sự kết hợp hoàn hảo.

– Cho tôi phần súp bí đỏ, phần cá phile và thịt cừu nướng chín. À, một chai Chateau.

Vừa tận hưởng được một hớp rượu còn chưa kịp xuống đến yết hầu, âm thanh gọi món của chàng trai bàn phía sau vô tình lọt đến tai khiến Rosé muốn nuốt nghẹn. Khẩu vị tệ hại không thể tả lại tỏ vẻ như rất am hiểu, sự kết hợp đó chả khác nào phá nát cả mùi vị của món ăn. Thiết kế của nhà hàng ngăn không gian bằng vách, tạo sự riêng tư cho khách hàng đến dùng bữa, cũng là một nơi thích hợp cho việc hẹn hò. Nhưng riêng với Rosé, cô chỉ đang muốn hẹn hò cùng chai rượu xinh đẹp của mình, ấy thế mà dù không muốn cô vẫn phải nghe những điều không lọt tai.

– Em ăn nhiều một chút vết thương mới mau lành, thịt cá tốt cho xương lắm đó.

– “Là tốt cho trí não trời ạ”. Rosé ngao ngán lắc đầu.

– Được rồi em không sao, đừng lo cho em, không cần tốn kém vậy đâu. Anh đến tìm em có việc gì? – Một giọng nói khá là quen rót thẳng vào tai Rosé.

– Có việc mới phải tìm em sao, nghe Jisoo nói em bị thương nên anh đến xem có giúp được gì cho em không. Tay em thế này làm mọi việc sẽ bất tiện, đừng ngại nếu cần em cứ gọi cho anh.

Theo đánh giá của Rosé, tên này chắc hẳn đang cưa cẩm cô gái kia, nhưng từ ngữ điệu và giọng nói lại chẳng có chút nào thật lòng. Mà sao cô phải quan tâm người ta yêu nhau thế nào nhỉ, làm vậy không tốt một chút nào, tốt nhất là chỉ nên tập trung tận hưởng bữa ăn của chính mình.

– Em vẫn có thể tự làm được. Chuyện em nhờ anh, tiến triển đến đâu rồi?

– Lisa à, chúng ta đâu chỉ vì việc này mới có thể gặp nhau. Đi ăn cùng nhau một bữa thôi không được sao?

– “Lisa? Con nhỏ đối diện nhà đáng ghét sao?”

– Em xin lỗi Lawrence, em không có ý đó. Nhưng anh biết chuyện đó quan trọng như thế nào đối với em mà.

– Được rồi. Hiện tại thì anh chưa tra được gì thêm ngoài việc chủ nhân của căn nhà đó đã di dân sang Anh trước khi vụ cháy xảy ra. Anh đã thử tìm kiếm, liên hệ nhưng tiếc là ông ta đã qua đời cách đây vài năm. Mọi manh mối xem như đứt hết. Con gái ông ta nói ngày thường ông ấy cũng chỉ sống một mình trong căn hộ, không có nhiều người thân hay bạn bè. Anh đang cố tìm lại những người bạn của ông ấy, xem có tra ra được gì khác không. Giờ thì có thể yên tâm dùng bữa với anh được chứ.

Nếu như Rosé nhớ không lầm, thì người cản trở Lisa làm cảnh sát chính là cô. Ngẫm lại thì khi ấy Rosé cũng đã làm hơi quá tay, báo hại người ta mất luôn công việc. Ai mà chả có lúc giận quá mất khôn, khiến cho cô ta phải nhờ cậy tên vô dụng này để tìm hiểu tình hình về công việc cũ, Rosé chợt dấy lên lòng trắc ẩn, tự cảm thấy áy náy. Cô xoay người, nghiêng đầu nhẹ qua khỏi tấm vách, muốn xác nhận thử người mình đang nghĩ đến có đúng thật là người ngồi ở bàn bên cạnh hay không, vừa hay lại chạm phải ánh mắt của đối phương. Hai mắt nhìn nhau khó nói thành lời, Rosé đành tặng không cho cô ta ánh mắt chào hỏi thân thiện cười híp cả lên.

“Chào hàng xóm, trùng hợp nhỉ?” – Rosé dùng ánh mắt thay cho lời nói.

“Xúi quẩy” – Nhìn thấy ngôi sao chổi lại trùng hợp xuất hiện trước mặt mình, Lisa không che giấu được sự ngán ngẩm. Ở nhà đã đụng mặt đến chán, giờ đi ăn vẫn va phải nhau lại còn cười giả trân như thế, Lisa đành coi như vừa nãy mình nhìn thấy không khí, quay mặt đi cùng với ly rượu trên tay.

Bị cho ăn một quả bơ to tướng, Rosé thật chỉ muốn chôn luôn cô ta dưới ngàn lớp đất. Người ta động lòng trắc ẩn, muốn chủ động chào hỏi một tí mà lại vờ như không quen biết. Cô đúng là thứ không biết điều.

– Em ăn miếng thịt này đi, anh cắt cho rồi này. Há miệng ra anh đút cho.

– “Eo ôi kinh!” – Thước phim tình cảm vừa hay để lọt vào tầm mắt của Rosé trước khi cô kịp quay về bàn của mình khiến Rosé nổi hết da gà.

– Em tự ăn được, cảm ơn anh.

– “Thôi không xem nữa, đồ ăn ngon thế này coi tiếp chắc buồn nôn.”

Rosé tiếp tục dùng bữa mặc kệ hai người phía sau diễn một màn tình tứ. Sự có mặt của Lisa lại khiến cho bữa ăn của cô đều hướng mọi suy nghĩ lên con người này. Ngoại trừ khoản nhìn mặt khó ưa, ăn nói đáng ghét ra, cũng nên cảm ơn cô ta vì lần trước đã cứu mạng mình. Đêm đó cũng may Lisa không tính chuyện cũ, cho Rosé nương tựa chút hơi ấm mới khiến cơn sốt không kéo dài quá lâu. Nếu gặp phải người nhỏ mọn, thích lôi chuyện cũ ra nói, có khi Rosé còn nằm dài trên giường bệnh.

– Xin lỗi Lisa, có hành động đột xuất, em cứ ăn hết nhé giờ anh phải đi.

Nhận được tin từ cấp trên, Lawrence vội vã từ biệt dù đồ ăn họ chưa dùng được quá nửa. Biết Lisa đang dùng bữa ở bàn bên cạnh một mình, Rosé lại xoay người về sau thò đầu qua khỏi tấm vách rồi trưng ra nụ cười khiến ai nhìn vào cũng muốn tránh xa.

– Bạn đằng ấy đi rồi hả? Có vẻ quan tâm cô quá ha?

– Liên quan gì tới cô. – Lisa không ngước lên, chỉ tập trung vào đĩa thức ăn trên bàn.

– Ê, nói nghe. Đừng ăn một mình buồn lắm, qua đây, tôi mời cô ly rượu.

– Thôi khỏi, tôi muốn được yên tĩnh lỗ tai.

– Sang đây đi, chân tôi đi lại không tiện, tôi thật lòng muốn mời cô dùng chung đó. Đừng uống chai rượu đó nữa, chán òm. Qua đây!

Miễn cưỡng, lại thêm chất giọng như muốn làm ồn cả nhà hàng của Rosé, Lisa đành dời bước sang bàn bên cạnh trả lại không gian yên tĩnh cho những thực khách còn lại.

– Trùng hợp ghê ha. Tôi không nghĩ là ra khỏi nhà rồi vẫn còn gặp cô ở đây.

– Kêu tôi sang đây có việc gì?

– Không, xem như là mời cô ly rượu ngon, cảm ơn cô lần trước cực khổ cứu tôi lên thôi. Tính tôi trước nay luôn sòng phẳng, không thích mắc nợ ai. Dùng thử miếng thịt này xem.

Rosé dùng nĩa đã cắm sẵn miếng bò, đưa đến bên miệng của Lisa, khuôn miệng cười khẽ, tay còn lại chống lên má ra vẻ hài lòng. Đối diện trước sự quan tâm khác lạ so với ngày thường của Rosé, Lisa có chút nghi hoặc. Cô lưỡng lự một lúc lâu trước miếng thịt đỏ au trước mặt mình rồi miễn cưỡng nhận lấy. Vẫn chưa thấy cơ thể có vấn đề gì lạ, mùi vị lại rất ngon, thịt mềm vừa ăn đã tan luôn trong miệng. Có lẽ cô ta không dại gì bỏ độc ở chốn đông người thế này đâu nhỉ?

– Ngon không? Uống thử một ngụm rượu này đi, khác hẳn chai lúc nãy cô vừa uống. Xem tôi nói có đúng không?

Rosé đẩy ly rượu mới sang phía đối diện, thái độ không giống với những lần trước làm cho Lisa ngỡ như đang gặp một nhân cách khác của cô ta chứ không phải vị oan gia của mình. Đón lấy ly rượu, Lisa hớp nhẹ một ngụm. Mùi vị khá nồng nhưng vị chát vừa đủ, lại điềm đạm hơn hẳn Chateau, quả nhiên dù là một người không sành về rượu vang nhưng cũng dễ dàng phân biệt được sự cao thấp khác nhau giữa hai chai. Vị rượu mãnh liệt, đậm đà, nhiều tannin lại kết hợp cùng lát thịt bò mềm, lượng tannin đóng vai trò làm sạch vị giác, giúp quét đi lượng chất béo còn lại trong miệng sau khi ăn. Đây quả là sự kết hợp giúp nâng cao khẩu vị.

– Thế nào? Ngon không?

– Cũng được. Tôi không biết đánh giá những thứ này.

– Không biết thì hôm nay biết, biết nhiều một chút còn hơn không biết gì. Tìm được chai rượu ngon, lại sẵn muốn cảm ơn cô nên muốn mời cô thưởng thức chung. Đừng nghĩ tôi lúc nào cũng thích sinh sự kiếm chuyện với cô.

– Tại cô nghiêm túc quá tôi mới không quen. Vả lại, công việc của tôi thì tôi làm tròn bổn phận, cô không cần phải cảm ơn.

– Có đánh nhau mới quen biết, tôi thấy người ta hay nói vậy. Nhân đây cũng xin lỗi cô, lần trước nóng giận quá hại cô mất việc. Giờ nghĩ lại cũng cảm thấy áy náy, nên ly rượu này tôi mời.

– Trước giờ trong bệnh viện cô làm có thường xảy ra sai sót y tế nào nghiêm trọng không? – Lisa khẽ nhíu mày, nhìn Rosé với vẻ quan ngại.

– Từ lúc tôi đến thì chưa, còn trước đó tôi không quan tâm. Bộ có chuyện gì sao?

– Tôi sợ họ kê lộn thuốc cho cô. Phát hiện sớm còn cứu kịp.

– Bà đang rất nghiêm túc nhận sai, đừng có để bà lật mặt. – Rosé nghiến răng, gằn giọng vì sự tử tế của mình đang bị đối phương chà đạp.

– À à đúng rồi, phải như này mới đúng. Vậy là chưa đến nỗi hết cứu.

Nói xong, cả hai chỉ biết nhìn nhau phì cười. Kể từ sau khi quen biết, đây là lần hiếm hoi họ không tranh cãi, không gay gắt ngược lại bữa ăn dần bắt đầu cảm thấy ăn ý, trò chuyện cũng khá hợp. Họ không nói quá nhiều về cuộc sống riêng tư, chỉ trao đổi trong phạm trù công việc. Lần đầu tiên, Lisa nhận ra kẻ mà cô cho là hung hăng, không thích hợp làm bác sĩ lại cho cô những lời khuyên, những phương pháp ứng cứu hiệu quả hơn so với những gì mà cô đã học. Từ góc nhìn của Rosé, Lisa sẽ thích hợp làm cứu hộ y tế bởi sự nhạy bén và quan sát tỉ mỉ của mình. Bữa ăn cũng có nhiều câu chuyện để nói hơn, đôi lúc cũng xen kẽ tiếng cười, cứ thế họ đã ngồi với nhau một lúc lâu.

Cùng sống chung một toà nhà, lại về cùng một hướng, Lisa có ý nán lại đi cùng Rosé trở về. Trời lạnh, đường lại có băng chưa tan hết khá trơn trượt, cô sợ Rosé chống cây nạng về không khéo lại vồ ếch rồi băng luôn cả chân còn lại. Đành phải cho Windy đợi thêm một lúc, đi cùng cô ta về nhà vẫn hơn.

– Bộ cô ăn chưa no hay sao mà mua thêm một phần mỳ ý đem về vậy? – Lisa đi bên cạnh Rosé tản bộ trên đường, tiện miệng hỏi vơ một câu.

– Không. Phần này mua cho nhóc con của cô. Trẻ con thường thích mấy thứ có sốt kem mà, cô ăn ngon không lẽ để con bé phải nhịn sao. – Đêm về, khí lạnh hạ dần xuống âm độ khiến vùng tuyết tan đọng lại làm đường trơn trượt hơn, Rosé vừa đáp vừa xoay trở với chiếc chân băng bó của mình. Cô không quen đi đứng phải dùng nạng.

– Vậy, cảm ơn nhé.

– Ơn với nghĩa gì, khách sáo nghe không lọt lỗ tai tí nào. Người lúc nãy ngồi ăn cùng cô, có vẻ thích cô nhỉ?

– Đồng nghiệp cũ thôi. Tôi không muốn tính tới chuyện yêu đương nên cũng chả quan tâm.

– Coi bộ cô sợ đối mặt với hôn nhân lần nữa hả?

– Hôn nhân? Lần nữa? Ý cô là sao?

– Á!!!

Dù đã cẩn thận né tránh rất kĩ, nhưng trời tối nên Rosé dẫm lên phải lớp băng cứng, chiếc nạng trượt về trước khiến cô mất đà ngã người ra sau. Cũng may Lisa nhanh tay đỡ lấy, chỉ chậm một nhịp nữa thôi là Rosé đã đập hẳn đầu xuống mặt đường.

– Chân cẳng thế này mà cứ thích đi lung tung. Thôi thôi sợ cô quá, cô leo lên tôi cõng về cho nhanh. Đi đứng kiểu này không về được tới nhà khéo tôi lại phải vác cô vào bệnh viện nữa không chừng.

– Lo cho cái tay cô kìa. Cũng bị thương như ai thôi mà làm như mình lành lặn.

– Cô bao nhiêu kí?

– Nè, hỏi cân nặng và tuổi tác phụ nữ là bất lịch sự lắm biết không?

– Chứ bộ tôi đàn ông sao? Cùng lắm là 55kg, còn thua trang thiết bị tôi vác mỗi ngày. Một tay là chuyện nhỏ thôi, leo lên.

Rosé nhún vai, trề môi. Đối phương đã khăng khăng muốn cõng, thì cô dại gì mà đi bộ cho mỏi chân. Cô tựa lên lưng Lisa bám chặt lấy một bên vai không bị thương rồi cứ thế bị Lisa nhấc bổng lên trong sự ngỡ ngàng.

– “Nhỏ này khỏe dữ.”– Rosé thầm nghĩ.

– Thường thường một tháng cô bình thường được mấy ngày? – Cõng Rosé trên vai, Lisa đi nhanh hơn.

– Nếu uống thuốc đầy đủ thì khoảng 3 ngày, còn lúc nào bận quá quên uống thì hay đi cắn người bậy. Vừa lòng cô chưa?

– Nắm ý nhanh nhỉ?

– Chứ sao. Thế gian này kiếm đâu ra người vừa xinh đẹp lại còn thông minh như tôi nữa.

– Có chuyện này tôi muốn hỏi người thông minh, lần trước cô nói Windy nhà tôi suy dinh dưỡng, nhưng nhìn cỡ nào tôi cũng thấy con bé rất khoẻ mạnh mà.

– Cô chưa đưa nhóc đi khám sao?

– Vẫn chưa. Tôi định sẵn dịp nghỉ bệnh này thì đưa con bé đi.

– Kết cấu xương của trẻ em ở độ tuổi của Windy phần lớn đang trong giai đoạn phát triển. Con bé tuy không gầy trơ xương nhưng xương cổ tay lại quá nhỏ so với bạn bè đồng trang lứa, nước da lại có chút xanh. Nhìn vào cũng dễ nhận biết đó là dấu hiệu của bệnh. Ngày thường cô cho con bé ăn những gì?

Lisa nghe sơ qua chẩn đoán mà Rosé cung cấp, đành phải thành thật thú nhận cô vốn không giỏi trong việc bếp núc. Dù cố gắng bổ sung mọi dinh dưỡng cho Windy nhưng cô biết con bé chỉ cố nuốt trôi thức ăn do mình nấu. Cuối cùng cứu cánh của cả hai chỉ là những thực phẩm hay thức ăn nhanh, không có chất bổ dưỡng cho trẻ nhỏ. Nghe đến đây, Rosé chỉ biết thở dài.

– Mai cô qua nhà tôi đi, tôi chỉ cho cô vài món dễ làm. Cứ ăn kiểu này tôi đoán chừng vài năm nữa, chiều cao của con bé sẽ thấp ở mức 1m60 thôi, lại rất dễ bệnh vặt.

– Nghe…không quen cho lắm. Ngày thường tôi với cô chỉ cãi nhau là chính, giờ lại phải nhờ cô thế này. Dù sao thì cũng cảm ơn cô.

– Thì coi như trả công nãy giờ cõng đi.

– Người yêu cô mà thấy tôi cõng cô thế này, liệu có động tay động chân với tôi không?

– Người yêu???? Ủa? Tôi có người yêu khi nào mà tôi không biết vậy? Ôi Chúa ơi.

– Lần trước, cô gái đến nhà cô, tôi thấy cô thân thiết với cô ta, không người yêu của cô thì là gì. Không phải là nhìn lén đâu nhé.

– À, bạn thôi. Tôi độc thân. Tiêu chuẩn cao. Đâu có dễ mà làm người yêu của tôi.

– Ừ, không dễ mà gặp ai cũng hôn.

– Là do chị say nên không biết chọn mặt gửi vàng thôi bé. Cỡ em không có cửa với chị đâu. Đêm đó chỉ là tai nạn nghề nghiệp thôi.

Biết gặp phải người vừa ăn cắp vừa la làng, Lisa chỉ đành im lặng cười khổ. Cô nhớ lại lời Jisoo từng nói với mình, có thể do cô quá lâu không còn quan tâm đến chuyện tình cảm nên trong mắt Lisa, đó không phải thứ có thể đùa giỡn. Nói sao thì suy nghĩ giữa cô và Rosé cũng còn cách biệt khá lớn, một người phóng túng tự do, một người lại quá nghiêm túc với bản thân. Cô ước mình cũng được tự do thoải mái một lần như cái cách Rosé đang dành cho bản thân mình. Đoạn đường về nhà cứ thế chìm trong suy nghĩ xa xôi của Lisa, chỉ còn hai chiếc bóng in lên mặt đường tiến về phía trước.

– Đang nghĩ gì vậy? – Thấy không khí im ắng, chỉ còn tiếng bước chân của Lisa, Rosé sợ cô mệt khi phải cõng mình.

– Không. Vẩn vơ thôi. Cô có đang hài lòng với cuộc sống của mình không?

– Tôi thấy vẫn ổn. Còn cô?

– Tôi không biết. Ngoài mặt có vẻ ổn, nhưng dường như càng lúc tôi càng khó khăn với chính bản thân mình. Đôi lúc tôi muốn được tự do làm điều mình muốn, nhưng ý nghĩ đó chưa bao giờ tồn tại quá lâu trong suy nghĩ của tôi.

– Có phải vì Windy không?

– Một phần. Tôi cần phải có trách nhiệm trong việc nuôi lớn con bé. Còn lại là do tôi ép mình như vậy.

– Đừng để Windy lớn lên phải đè nặng tâm lý vì con bé mà khiến cuộc sống của cô trở nên cô độc, ngột ngạt. Điều đó ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của một đứa trẻ dù cho sau này nó có trưởng thành đi chăng nữa. Tôi không biết nguyên nhân cô sống khô khan vậy là vì lý do gì, nhưng tôi sẽ cho cô một ví dụ cụ thể. Cả tôi và cô tuy rằng không chung một nghề, nhưng chúng ta khác người thường ở chỗ mỗi ngày đi làm đều chứng kiến sinh tử của người khác. Nó diễn ra với tôi như cơm bữa, điều đó đã dạy cho tôi một bài học. Rồi một ngày tôi, hoặc cô, hoặc bất kỳ ai mà chúng ta quen biết đều sẽ rời bỏ thế giới này bất cứ lúc nào. Vậy tại sao phải sống phí phạm quãng đời của mình đến vậy? Cô nói tôi tự do phóng túng tôi chấp nhận, nhưng ít ra mỗi khoảnh khắc tôi sống đều là vì mình. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không có trách nhiệm với người thân, bạn bè thậm chí là bệnh nhân của mình. Còn cô, ngoài việc đi làm rồi chăm sóc Windy, cô đã từng làm gì khác cho bản thân chưa?

– Tôi không muốn nghĩ đến nó, cũng chưa từng nghĩ đến điều đó.

– Vấn đề của cô chính là chỗ đó. Tôi chỉ có thể nói cô đang dùng thời gian mình có một cách lãng phí. Còn thay đổi hay không là do cô chọn. Nhưng chọn thế nào cũng đừng chọn gã đàn ông khi nãy, anh ta không thật lòng yêu cô đâu, chỉ là thứ mình chưa có được thì muốn lấy về cho bằng được thôi.

– Cô nói Lawrence? Cô có vội quy chụp quá không?

– Nói cô không có kinh nghiệm nhìn người là còn nhẹ cho cô. Nghe kĩ đây, chị chỉ nói một lần. Người như anh ta muốn tìm một cô gái quán xuyến hết mọi việc trong nhà cho anh ta yên tâm đi làm. Còn cô thì không giống với những người phụ nữ anh ta đã quen trước đó, khiến anh ta có cảm giác như trong bảng thành tích còn khuyết một vị trí, chỉ khi nào có được cô thì mới đạt được mục đích.

– Dựa vào đâu cô khẳng định Lawrence là người như thế?

– Dựa vào bàn thức ăn hoành tráng anh ta bày ra trước mặt cô, nhìn thì có vẻ rất quan tâm đến sức khoẻ của cô nhưng trong đó không có món nào cô ăn được, đúng không?

– Sao cô biết?

– Hồ sơ bệnh án, tôi nhớ trước đây đã từng đọc qua tiền sử bệnh án của cô. Cô dị ứng với bí đỏ, trong số những món ăn cô kể khi nãy làm cho Windy đều không có món nào liên quan đến cá, chứng tỏ cô không hề thích cá, còn thịt cừu thì lại càng kén người ăn. Cả chai rượu anh ta chọn cũng chỉ là tuỳ tiện chọn loại bản thân biết qua, hoàn toàn không phù hợp với cả cá lẫn thịt cừu. Một người chỉ quan tâm đến sở thích cá nhân, có đui cũng thấy mờ mờ rằng anh ta yêu bản thân còn nhiều hơn tình cảm dành cho cô.

Đến nước này, Lisa chỉ đành ngậm ngùi thừa nhận sự phán đoán và mắt quan sát nhạy bén của Rosé. Nhưng dù gì đi nữa thì cô cũng không có ý định thậm chí nghĩ đến Lawrence, quan hệ cô vạch ra cho mối quan hệ này từ đầu chí cuối đều là đồng nghiệp. Ngược lại, cô phải đánh giá lại người mình đang cõng trên lưng một lần nữa. Có thật sự cô ta chỉ là một người chỉ biết kiếm chuyện sinh sự không, hay hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngoài không quan tâm đến bất kỳ ai trừ bản thân, điều này khó mà có thể lý giải được chỉ trong một đêm. Tuyết lại bắt đầu rơi, nhiệt độ cũng dần hạ xuống nhưng Lisa không mấy để tâm. Cô đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình rồi in nó lên lớp tuyết mỏng trên đường. Rosé cũng không nói gì thêm, để cho Lisa tự có cảm nhận của riêng cô, còn mình thì vui vẻ tận hưởng cảm giác về nhà mà không cần khổ sở lết bộ với chiếc nạng vướng víu.

 

5 3 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x