SECRECY

5. Bỉ ổi

Thành phố đang dần rũ bỏ lớp áo mùa thu để đón những đợt không khí lạnh đầu tiên tràn về, thời điểm giao mùa như thế này rất dễ khiến trẻ em đổ bệnh. Chính vì thế tiểu bang thường sẽ phối hợp cùng các bệnh viện tổ chức những buổi tiêm phòng ngừa cảm cúm cho các trường mẫu giáo và tiểu học. Những việc cỏn con thế này thông thường Rosé sẽ hiếm khi tham gia, nhưng vì hôm nay bác sĩ nội trú đều có ca bệnh riêng của mình cần phụ trách, thế nên nhiệm vụ quan sát và hướng dẫn đám thực tập sinh tổ chức tiêm phòng đổ hết lên vai cô.

 

Cứ ngỡ là sẽ chán như kiểu trông trẻ, nhưng nhìn đám nhóc sợ sệt, khóc ré lên khi bị tiêm tự nhiên Rosé lại thấy thú vị. Nhìn từng đứa sợ hãi ôm chầm lấy giáo viên của mình rồi đỏ mặt tía tai khi mũi kim sắp chạm vào người, Rosé thật chỉ muốn cười vào mặt bọn chúng thật lớn. Giữ lại chút thể diện cho mình, Rosé chỉ đành mím môi cố gượng để không phát ra nụ cười hả dạ. 

– Chị Blaine ơi… – Teddy ngượng ngùng khẽ gọi, cắt ngang dòng suy nghĩ vui vẻ của Rosé.

– Sao?

– Chị có thể thay giúp em một chút được không, em muốn đi vệ sinh.

– Đi đi, giao cho tôi. 

Rosé ngồi thay vào vị trí của Teddy, trong lòng dấy lên cảm giác quỷ dị, chuyến này vừa cảm thấy vui sướng, vừa được chọc cho đám khỉ con này khóc to hơn rồi. Rosé cười thầm. Trưng ra bộ mặt hiền từ, Rosé tỏ ra thân thiện với bé gái trước mặt, làn da đã chuyển xanh dần vì sợ.

– Chào, cháu tên gì?

– Win…Windy ạ. – Đứa bé nắm chặt lấy tay giáo viên, nhìn vị bác sĩ có gương mặt tuy rất thân thiện nhưng lại có nét gian tà với ánh mắt sợ sệt, dù là áo blouse trắng toát lên sự uy tín nhưng con bé không có lấy chút tin tưởng. 

– Vén tay áo lên nào, sẽ nhanh thôi. – Rosé một tay cầm cây kéo kẹp gòn, tay còn lại lăm lăm ống tiêm, miệng khẽ nhếch.

– Có đau không ạ? Cháu sợ…- Windy bắt đầu mếu, về điểm này thì con bé lại khá giống với Lisa. 

– Như kiến cắn thôi, mà sao trông cháu quen thế nhỉ, chúng ta gặp nhau chưa? 

– Chưa…cháu không tiêm đâu cô ơi, cháu muốn đi về.

– Nào, lớn rồi. Nhiêu đây nhằm nhò gì. Nhắm mắt lại một tí là xong. Nhanh, vén tay áo lên.

Hai hàng nước mắt Windy bắt đầu tuôn như mưa, những lúc thế này con bé chỉ muốn được  Lisa ôm lấy mình, khi không còn chỗ dựa Windy dần mất hết can đảm. Miếng bông tẩm thuốc sát trùng mát lạnh vừa chạm vào bắp tay, Windy bắt đầu giãy khóc. Phản ứng này với Rosé không quá xa lạ, cô hướng mắt về phía giáo viên của Windy, ý muốn người này ôm Windy vào lòng và kẹp người con bé lại. Đây cũng là tư thế khóa người dành cho những đứa trẻ phát hoảng khi bị tiêm.

– Nè, cháu mà giãy là cây kim gãy, chui tọt vô người đó nha. Nhỏ con mà cái miệng quá trời ồn. Sao nhìn nó quen dữ vậy trời, gặp cái nết này ở đâu rồi nhỉ?

Rosé lẩm bẩm chép miệng ra chiều suy nghĩ, nhìn cả người Windy cố giãy giụa trong vòng tay giáo viên đến đỏ gay cô không muốn doạ cho con bé sợ thêm, quyết định thao tác nhanh gọn. Khi kim tiêm vừa cắm vào bắp tay, Windy khóc ré lên khiến màng nhĩ Rosé tưởng như vừa bị thứ gì đó xuyên qua. 

– Xong rồi. Có đau gì đâu? Cháu hét muốn thủng màng nhĩ cô luôn rồi này. Hét nữa cô tiêm tay còn lại đó. Tiếp theo!!!

 

[…]

 

Đến chiều, xe bus của trường ngừng ngay trước cửa tòa nhà, Windy bước xuống với tâm trạng rầu rĩ. Cánh tay bị tiêm vẫn còn râm ran nhức, nỗi sợ lúc sáng vẫn còn lắng đọng trong trái tim non nớt của cô bé. Nhất định hôm nay Windy phải mách với Lisa, có người làm con bé đau, lại không có Lisa ở bên cạnh khiến cho nỗi lòng này buồn mãi không thôi. Vừa định đưa tay nắm lấy chốt cửa, vừa hay nhà đối diện có tiếng mở cửa. Nhìn thấy vị hàng xóm ồn ào, Windy đứng chết trân. Mùi nước hoa nồng nặc, mái tóc dài xoã bồng bềnh lại thêm bộ váy đỏ yêu kiều cùng đôi giày cao gót sắc sảo đứng trước mặt đột ngột khiến Windy đưa mắt một hơi từ chân lên tới đầu. Con bé không tin được người khi sáng dùng cây kim đâm vào da mình lại là người toàn thân sặc sỡ đang đứng khoanh tay dò xét trước mặt. Cứ như hai con người hoàn toàn khác nhau, trực giác của Windy không sai, cô ta không đáng tin tẹo nào. Nếu như thân thiện thì giờ đã không giương mắt nhíu mày nhìn con bé chăm chăm rồi, người gì đâu đã cao rồi còn mang giày cao gót, báo hại Windy ngơ ngác nhìn đến ngoác cả mồm.

– Ủa, nhỏ hồi sáng gào khóc là nhóc phải không? – Rosé nghi hoặc hỏi, chỉ nhận lại được cái gật đầu theo phản xạ sợ sệt của Windy.

– Rồi đứng đây chi? Bộ muốn bị tiêm thêm mũi nữa hả?

– Nhà…nhà cháu ở đây.

– Gì? Cháu ở nhà này? Nhà quỷ yêu này đó hả? Cháu là gì của cái mụ khó chịu kia?

– Là…cháu là….

– Là gì? Nói không hay cô vô nhà lấy thêm một mũi tiêm nữa à nha.

– Là con.

Nghe đến tiêm thêm một mũi, Windy trả lời bừa rồi chạy vụt vào trong nhà không cho Rosé có thêm cơ hội trò chuyện. Chuyến này thì toi đời rồi, vừa sợ tiêm lại vừa sợ cả bác sĩ, hay làm sao khi cả hai thứ đó đều tụ họp tại căn nhà đối diện. Từ giờ trong suy nghĩ non nớt của trẻ con, căn nhà đó và cả người phụ nữ đó sẽ biệt liệt vào danh sách đen, cực kì nguy hiểm cần phải tránh xa. 

– Con sao? Cô ta có con rồi á? Thảo nào sáng giờ cứ thấy con bé này quen quen. Thôi mặc kệ.

Khoác nhẹ chiếc áo lông hờ lên vai, Rosé quay người rời đi, chỉ để lại tiếng giày cao gót kênh kiệu vang xa dần khuất theo lối hành lang. 

Thói quen của Rosé vào những ngày off là cống hiến bản thân mình trong bar, tiệc tùng đôi khi lại là lẽ sống của cô. Những lúc như vậy Rosé như thành một con người khác, không còn dáng vẻ nghiêm túc của một bác sĩ. Cô cho đây là cách hưởng thụ và giải tỏa căng thẳng hiệu quả nhất sau những giờ cấp cứu. Bởi công việc đôi khi quá căng thẳng, chỉ những nơi ồn ào thế này mới khiến Rosé quên hết phiền não xung quanh, và lần nào cô cũng trở về nhà trong tình trạng say khướt. 

Quán bar Rosé chọn luôn là những quán bar chỉ dành cho phụ nữ, cô rất ghét cảm giác bị làm phiền bởi những tên đàn ông thô lỗ hoặc có ánh nhìn như thể hắn đang thèm khát phụ nữ đến điên cuồng. 

 

Trở về nhà khi đã quá khuya, cơ thể nồng nặc mùi rượu, Rosé lảo đảo bước dọc trên hành lang. Chiếc váy đỏ buông hờ hững một bên vai để lộ những đường cong hoàn mỹ, màu đỏ luôn là màu yêu thích của cô. Trên tay cầm đôi giày cao gót đung đưa, Rosé lọ mọ tìm đường về nhà. Vừa hay Lisa đúng lúc phải ra ngoài cửa hàng tiện lợi mua một ít sữa cho Windy, họ lại chạm mặt nhau trước cửa nhà.

“Con gái gì mà uống đến say khướt, quần áo thì hở hang. Hết nói nổi.” – Nhìn thấy dáng vẻ đi còn không vững của Rosé, Lisa nghĩ thầm.

– Quao, sao ở đây lại có một em nhìn ngon dữ vậy trời? – Giọng lè nhè nồng nặc mùi rượu, Rosé cười dại tiến gần về phía Lisa mà không hề nhận ra đây là người mình rất ghét.

– Tránh ra đi, hôi không chịu được.

– Hừm, sao bé gay gắt với chị vậy? Có muốn làm vài ly không?

– Say rồi thì về nhà mà ngủ, đừng đứng đây cản đường cản lối.

– Chúa ơi, chị thích kiểu người như bé nè. Hơi quê mùa một chút nhưng mà thẳng thắn. Giận lên coi cái môi cong cong kìa, cưng quá trời.

– Có tránh ra không? Ai là bé của cô? Cút về nhà ngủ đừng có xáp lại gần tôi, mùi gì mà kinh phát ói.

– Vậy sao? Vậy để tôi cho em phát ói luôn nhá…

 

Dứt lời, Rosé quăng đôi giày cao gót của mình sang một bên, tay rất nhanh bám lấy lọn tóc sau gáy giữ chặt đầu Lisa ép sát tường, rồi đặt lên môi cô một nụ hôn sâu phảng phất mùi Tequila. Hành động ngang ngược của Rosé quá bất ngờ khiến Lisa sừng người, chỉ có thể đứng bất động như trời trồng, hai mắt mở to nhìn vào khoảng không trước mặt. Đôi tai Lisa ù lên, đỏ tía. Môi cứ thế cứng đơ để mặc cho tên trộm tự do “cướp bóc”, còn kẻ trộm chỉ cảm thấy mình vừa chạm vào một thứ gì đó rất mềm, lại căng mọng thì vô cùng thích thú chỉ muốn đùa giỡn ở nơi này lâu thêm một chút. Đang đam mê bất tận, từ cổ họng Rosé lại dâng lên một luồng hơi, cảm giác khó chịu khiến cô tạm ngưng cuộc vui giữa chừng.

*Oẹeeee*

Bao nhiêu tiền bạc, món ngon vật lạ mà Rosé chiêu đãi bản thân của tối hôm nay cứ theo tiếng gọi của cô mà đi thẳng ra ngoài, nằm chễm chệ trên đôi giày của Lisa. Nồng độ của rượu mạnh dần khiến đầu óc Rosé quay cuồng, cô lảo đảo tiến về cửa nhà, lạnh lùng mở cửa đi vào rồi đóng chặt mà không buồn ngó ngàng đến hậu quả mình vừa gây ra.

Lisa đặt tay lên môi vẫn còn thoảng mùi rượu, mấp máy, cơ thể run lên khiến phản ứng cũng trở nên chậm chạp. Nhịp tim của cô náo loạn tăng nhanh liên hồi cứ như thể chúng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chậm rãi cúi đầu nhìn xuống tác phẩm vừa được ban cho, tay Lisa nắm lại thành quyền. 

“Cô ta vừa mới làm gì vậy? Vừa hôn mình sao? Tại sao có thể? Cô ta là con gái mà? Mình vừa bị hôn sao? Nhưng trước giờ mình chưa hôn ai? Vậy là nụ hôn đầu của mình…con nhỏ đó vừa cướp nụ hôn đầu của mình lãng xẹt như vậy sao? Nụ hôn đầu của mình…”

Càng suy nghĩ, Lisa càng như phát điên tiến về phía cánh cửa đang đóng im ỉm, đập mạnh.

– Mở cửa!!! Con nhỏ kia! Mở cửa ra ngay cho tôi! Ra đây nói chuyện. Mở cửa ra. Cô không ra đây thì cô chết với tôi, bước ra đây không con điên kia.

Mặc cho Lisa la hét, đập cửa, Rosé vẫn thản nhiên cuộn mình vào trong chăn ngủ không còn biết trời đất. Trong cơn say, Rosé chép miệng mỉm cười cùng giấc mơ thoải mái của mình. 

 

[…]

 

Tiếng đập cửa dồn dập vào giữa trưa phá tan mộng đẹp kéo Rosé ra khỏi giấc ngủ. Rượu chưa tan lại bị tiếng ồn làm cho thức giấc khiến Rosé trở nên cáu bẳn, lê thân mình định bụng ra mắng cho cái tên đang phá cửa nhà cô một trận ra trò. Cửa vừa mở, đã có ai đó ném đôi giày về phía cô.

– Có điên không mà sáng sớm đập cửa nhà người ta ầm ầm vậy? Gì đây? Đang mệt không muốn kiếm chuyện nha.

– Cô…Nếu giết người không ngồi tù thì bây giờ tôi thật muốn bóp chết cô.

– Sáng sớm lên cơn điên gì vậy? Chị đây không rảnh chơi với cưng nha. Cút.

Rosé sập cửa, định rằng mặc kệ gương mặt tràn ngập lửa hận của đối phương quay về giường. Nhưng bàn chân của Lisa đã kịp ngăn lại, quyết tâm giáp mặt đến cùng.

– Đã nói không có muốn cãi nhau…

– Cô trả nụ hôn đầu lại đây cho tôi. – Lisa gằn giọng.

– Trả cái gì? Ai lấy gì mà trả? Điên thì tới bệnh viện đi ở đây không khám tư.

– Cô thật sự không nhớ tối qua đã làm gì sao? – Không giữ được bình tĩnh, Lisa hất mạnh cửa khiến Rosé lảo đảo ngã về sau, gương mặt có phần ngơ ngác.

– Tối qua…làm gì là làm gì? Say, về nhà ngủ. Có làm gì đâu?

– Cô không giải thích rõ ràng thì nắm đấm này sẽ in lên mặt cô đó. Đừng nghĩ tôi không dám ra tay với phụ nữ.

– Nè nha, lớn rồi nói chuyện chứ không có động tay động chân nha. Cái mặt này là bảo bối của bố tôi đó, cô đụng thử đi.

– Vậy thì trả lời, tại sao tối qua cô hôn tôi? Đừng có mà gây tội xong rồi nói không nhớ, cô bỉ ổi vừa thôi.

– Gì cơ? Hồi nào? Ở đâu? Cô nghĩ cô là ai mà tôi phải hôn cô. Có đói khát cũng thà chết chứ cho tiền tỷ tôi cũng không có muốn đụng vô cô đâu. Trời ơi, nói tới cái muốn ói. 

– Cô làm gì bản thân cô tự đi kiểm chứng đi, camera hành lang nằm sờ sờ ở đó kìa cô tự đi mà check, tôi không rảnh đổ oan cho cô. Cô có sống tuỳ tiện thế nào kệ cô, nhưng đừng có chạm vào tôi. Nụ hôn đầu của tôi bị cô cướp một cách không thương tiếc, tôi chỉ muốn bẻ cổ cô ngay lúc này thôi. Lần sau có say xỉn thì né xa tôi ra một chút, đừng để tôi nhìn thấy cô, bằng không…

– Bằng không thế nào? Cô làm gì tôi? – Trời sinh bản tính Rosé chưa từng muốn khuất phục trước bất kì ai, kể cả dù là mình có làm sai, Rosé vẫn không muốn bị người khác ép bức, huống hồ đây còn là đe doạ. Chưa nhớ ra thực hư thế nào, nhưng với ngữ khí khó ưa của Lisa, Rosé cũng quyết không chịu thua, đứng thẳng người dậy khoanh tay trước ngực nghênh mặt thách thức.

– Bẻ đầu cô chứ làm gì. Làm sai mà còn giở giọng thách thức hả? Tôi không như cô, không thích đụng chạm, mà dù có yêu cũng không yêu nổi cái hạng con gái ngang ngược như cô. Có muốn yêu đương hôn hít thì đi kiếm mấy người giống cô mà hôn, đừng có bạ đâu hôn đó như vậy? Kinh chết đi được. Nói với cô tốn hơi tốn sức, lần sau tránh xa tôi ra một chút. 

Tức giận, Lisa quay người bỏ đi để mặc Rosé đứng ngây người. 

“Không thích đụng chạm. Không yêu nổi hạng người như tôi sao? Thời đại này rồi mà còn kì thị? Đúng là thứ cổ hủ. Vậy để tôi cho cô biết thế nào là thích phụ nữ. Con này chưa ngán ai bao giờ”. 

– Nhưng mình thật sự hôn thứ tởm lợm đó thật sao? Sao mình chẳng có ấn tượng gì vậy ta. Trời ơi, nếu đúng là vậy thì chết mình rồi, khẩu vị của mình xuống cấp đến mức đó rồi sao? Phải đi khử trùng thôi, không được không được, tàn đời đôi môi yêu kiều này mất. Oẹ, nghĩ thôi là muốn ói rồi.

Không nghĩ quá nhiều, Rosé đỏng đảnh đi thật nhanh vào trong toilet, cố gột rửa tâm hồn gần như vấy bẩn của mình, đó là Rosé tự nghĩ vậy, nhưng người thật sự bị vấy bẩn theo đúng nghĩa đen đem qua đã phải dọn tàn cuộc mà Rosé để lại với một trái tim nứt nẻ và hậm hực.

Ngồi chống tay cả buổi, ly cafe cũng đã bị Rosé khuấy đến nguội, cô vẫn không thôi suy nghĩ về chuyện tối qua. Quả thật là cô chẳng có chút ấn tượng nào về việc đã chạm vào con nhỏ ôn thần đó, nhưng nhìn thái độ tức giận của cô ta, không thể nào là kiếm chuyện vô cớ được. 

“Nhưng mà…cô ta nói nụ hôn đầu? Là sao nhỉ? Ơ thế con bé kia là con của cô ta mà, nó từ dưới đất chui lên chắc? Vô lý?”

Càng nghĩ càng khó chịu, Rosé khoác vội chiếc áo choàng rồi xuống ngay phòng bảo an. Mượn lý do rằng tối qua mình say, có thể đã làm phiền đến hàng xóm, Rosé sử dụng nghề nghiệp và nhan sắc của mình, chiếm dụng lấy CCTV của tên bảo vệ. Từ góc của camera hành lang có thể thấy rõ, đêm qua Rosé đã làm những gì. Như không tin vào mắt mình, Rosé dùng điện thoại quay lại rồi đưa tay lên môi, khẽ làm hành động như muốn nôn đến nơi.

“Trời ơi thôi chết đôi môi này rồi. Có điên có khùng cũng không nên chọn cái thứ ôn thần đó mà hôn chứ? Điên mất thôi Rosé à.”

Trở về nhà, Rosé cứ cảm thấy mình như bị hạ thấp tiêu chuẩn vì chuyện đêm qua mà không có lấy chút áy náy. Nhìn thấy Lisa hối hả cõng Windy trên tay, xem nét mặt có vẻ như con bé đang bệnh, Rosé liền đứng chặn trước mặt cản lối.

– Sao nữa đây? Tôi đang gấp, không rảnh giỡn với cô.

– Con bé bị làm sao?

– Không hạ sốt được, từ đêm qua rồi. Tôi đang đưa nó vào bệnh viện.

Rosé đặt tay lên trán Windy, dùng đèn pin xem sơ qua đồng tử. Đến lúc này Lisa mới chợt nhớ ra mình quên mất cô ta là bác sĩ, xém chút nữa là lại lên tiếng cản trở. Biết mình có suy nghĩ xém chút nữa lỗ mãng, Lisa đành đứng im cho Rosé xem qua tình trạng của Windy.

– Chắc là do mũi vaccine. Hôm qua tôi mới tiêm cho đứa trẻ này xong. Không cần đi bệnh viện đâu, đưa nó vào nhà đi. Tôi về nhà lấy chút đồ rồi qua.

Không hiểu sao Lisa không những không cãi lại, chỉ nghe theo lời Rosé đưa Windy trở ngược vào nhà. 

Kiểm tra qua nhiệt độ và thăm khám sơ bộ, Rosé tháo ống nghe rồi theo bệnh nghề nghiệp mà nói rõ tình trạng của Windy cho Lisa mà quên mất cách đây ít lâu mình vừa cãi nhau với cô ta xong.

– Không đáng lo quá đâu, tác dụng phụ của tiêm phòng thôi. Tí nữa tôi đưa cho ít thuốc trưa nay con bé sẽ hạ sốt.

– Nhưng tôi cũng đã tìm cách hạ sốt từ đêm qua cho nó rồi, nhiệt độ cũng không giảm. 

– Tùy vào thể trạng của từng đứa mà cơ thể sẽ sản sinh đề kháng, vậy nên mới không hạ sốt. Chuyện này không đáng lo ngại, nhưng cô nên chú ý sức khoẻ của nó hơn đi. Khám sơ tôi thấy nó có dấu hiệu của suy dinh dưỡng nhẹ đó, cô chăm sóc kiểu gì vậy?

– Thì tôi vẫn cho nó ăn uống như mình thôi. 

– Cô nên đưa nó đi khám chuyên khoa dinh dưỡng để có phác đồ ăn phù hợp với trẻ ở độ tuổi này thì hơn. Đừng tùy tiện nấu bừa, không phải cứ ăn no là sẽ đủ chất đâu. Theo tôi ra cửa tôi đưa cho một ít thuốc hạ sốt.

Đây có thể là lần duy nhất kể từ khi biết mặt nhau, cả Lisa và Rosé đều nói chuyện một cách hoà bình. Cầm lọ thuốc trên tay, Lisa nửa muốn cảm ơn, nửa lại chần chừ vì vẫn còn nhớ chuyện đêm qua. Chưa biết mở lời thế nào, lại để Rosé lên tiếng trước.

– Tối qua…hơi say. Cảm ơn vì dọn giúp tôi cái hành lang. 

– Không dọn, chờ cô tỉnh cho nó hôi nguyên một khu luôn sao.

– Bớt đâm chọt được không? Đang có ý muốn làm hoà đó.

– Chứ ai là người tấn công trước? – Nhớ lại nụ hôn đêm qua, Lisa có chút chột dạ liền ngưng bặt. 

Nghe thấy ngữ khí sắp theo chiều hướng dẫn đến xung đột, cả hai lại im lặng rồi lặng lẽ ai về nhà nấy. Trở về nhà, Rosé buông mình nằm dài trên sofa suy tư. Trước nay không phải cô chưa từng hôn ai, thậm chí ngược lại còn hôn rất nhiều, nhiều đến nhớ không xuể. Nhưng tất cả cũng chỉ là những chiếc hôn với những đối tượng trong tầm ngắm của Rosé, dù cho có là tình một đêm cũng đều là những cô gái hợp gu với mình. Chỉ riêng lần này cô không chọn lựa mà làm bừa, lại còn là người đã có gia đình và con nhỏ. Không lẽ chỉ vì Tequila mà cô muốn đổi khẩu vị sang gái một con sao? Vậy thì chỉ có thể là do rượu giả mà thôi, người kén chọn như Rosé, dù có chơi đùa cũng không thể nào chọn gu mặn đến vậy. Chọn ai không chọn, lại chọn ngay cái người mình không ưa, nếu như không muốn nói là không đội trời chung. Càng nghĩ Rosé càng đau cả đầu, cũng may đêm qua không làm gì quá giới hạn, nếu không sáng nay thức dậy, nhìn thấy bản mặt đó cô thà ngủ luôn không tỉnh cho xong.

Lisa thì lại càng không muốn nhớ, cứ nghĩ đến việc bị một đứa con gái hôn lấy mình, cô chỉ muốn vứt luôn đôi môi. Cảm giác vừa sợ, vừa hoảng khi không biết phải làm sao, chỉ muốn đem hung thủ ra mà siết cho chết. Dù cô biết ở thời đại này việc thân mật giữa nữ và nữ đang được xã hội công nhận, nhưng có nghĩ cũng không thể ngờ nụ hôn đầu của mình lại trớ trêu đến vậy. Trước nay cô luôn theo chủ nghĩa độc thân, hoàn toàn không đặt ra quy chuẩn nào cho việc yêu đương, lại càng không mong đó là một phụ nữ. Cô chỉ xem đêm qua như một sự cố, nếu đã là sự cố thì cô sẽ coi như đó là hành động hồi sức tim phổi chứ không phải một nụ hôn. Có như thế, trí nhớ của cô sẽ loại dần và xoá hẳn nụ hôn này. Xem như cô chưa từng mất đi nụ hôn đầu.


BỆNH VIỆN NYU LANGONE – BROOKLYN

PHÒNG CẤP CỨU

Tại những bệnh viện lớn, thực tập sinh luôn là những thanh niên đáng thương nhất, kể cả trong mắt các y tá. Dù trong tương lai họ có khả năng sẽ trở thành bác sĩ, nhưng ở thời điểm hiện tại không ai có thể biết chắc được trong số những đứa ngơ ngác đó có ai bỏ cuộc giữa chừng hay không. Ngồi trên giảng đường đại học, họ được đối xử như những tương lai của đất nước, cứ ngỡ mang được cái danh sinh viên trường Y vác thân đến bệnh viện vẫn sẽ là một màu hồng, được nhiều người kính nể. Nhưng đời nào có phải màu hồng, ngay từ những ngày đầu bức tranh họ tự vẽ đã bị đội ngũ bác sĩ tại đây xé tan tác, thậm chí còn tạt những gáo nước lạnh đến mức họ thật sự hoài nghi về những thứ mình đã từng học. 

Không có sự chào đón nồng hậu, không có những vị bác sĩ nhân từ sẵn sàng cầm tay chỉ việc, ở đây…chính là nơi bắt đầu những chuỗi ngày họ gọi là địa ngục trần gian. Kiểm tra kiến thức ở khắp mọi nơi, hỏi bất cứ lúc nào bác sĩ nội trú muốn và dĩ nhiên là không có thời gian để tra cứu sách vở hay dùng điện thoại ôn bài. Những ai có trí nhớ tốt, hoặc nắm rõ kiến thức trả lời đúng cũng không nhận được câu dễ nghe nào. Bởi nơi đây là thực chiến, không phải nơi để họ “ôn bài”, bệnh nhân là thật, tai nạn là thật, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến họ gánh lấy hậu quả của bản thân. Chỉ khi bị sai đến không kịp uống một ngụm nước, bị quát đến nhức cả hai bên tai mới khiến họ loại bỏ bản tính chậm chạp mà ứng biến nhanh với mọi tình huống khẩn cấp. Các y tá có kinh nghiệm nhiều năm vẫn thường cá cược rằng để xem lứa thực tập năm nay ai sẽ là quán quân cho cuộc thi marathon hành lang, ai sẽ là người chạy nhiều nhất, ai sẽ phản ứng nhanh nhất và không khó để đoán xem ai sẽ rời khỏi nghề bác sĩ này đầu tiên. Quán quân thì còn phân vân nhưng vị trí bét bảng đã luôn có người nắm trụ suốt nhiều tháng không thăng hạng, không ai khác chính là Teddy – cậu nhóc lề mề với cặp kính cận quá khổ, người luôn bị bác sĩ nội trú mắng nhiều nhất mỗi khi đến ca. Và Teddy luôn là đối tượng trong tầm ngắm của Rosé, không rõ vô tình hay cố ý nhưng hễ thấy bóng dáng của Teddy là Rosé sẽ đẩy cậu ra xa dần đám bạn thực tập và lôi đầu cậu đi sai vặt. Đi theo bác sĩ nội trú đã khó, đi với trưởng khoa lại càng sống dở chết dở hơn. Cả khoa cấp cứu kháo nhau rằng, không sớm thì muộn Teddy cũng sẽ không trụ nổi và bỏ cuộc.

– Đang làm gì đó? – Rosé khoanh tay nhìn chằm chằm vào Teddy.

– Em vừa nhổ dằm ngón chân cho bệnh nhân và đang viết báo cáo ạ. – Chỉ cần nghe thấy giọng Rosé, mồ hôi Teddy tự khắc đổ ra như tắm.

CHO QUA. TÀI XẾ 40 TUỔI, LẬT XE CƠ GIỚI. CHẤN THƯƠNG LOẠI MỘT. Tiếng la của nhân viên cứu hộ cắt ngang cuộc trò chuyện giữa họ, Rosé nhanh chân tiến về phía băng ca, điềm giọng.

– Theo tôi. Tiếp nhận!

– Mất sinh hiệu, không thể đặt nội khí quản. – Thanh niên cứu hộ hỗ trợ Rosé đưa nạn nhân vào phòng cấp cứu, không quên báo cáo tình trạng. 

– Mở khay đặt nội khí quản. Bất tỉnh bao lâu rồi? 

– Mười phút để đưa lên xe, mười bốn phút để đến được đây, tổng cộng hai mươi bốn phút.

– Một liều epi nữa. Teddy, đặt nội khí quản. Đã làm bao giờ chưa? – Rosé hướng mắt về phía Teddy đang luống cuống chưa biết làm gì.

– Em chưa làm bao giờ.

– Nhưng từng thấy chưa?

– Dạ được vài lần.

– Tốt, vậy làm đi.

– Nhưng…em…thưa trưởng khoa…

– NHANH!!!

Bị tiếng quát của Rosé làm thất kinh hồn vía, Teddy run rẩy đón lấy dụng cụ đặt nội khí quản. Cậu tưởng chừng như giờ phút này không chỉ có nạn nhân nằm kia ngưng thở mà bản thân cậu cũng như anh ta, không thể nào thở nổi. 

– Hình dung thanh quản đẩy thẳng vào, quan sát ống đi qua thanh quản. – Giọng nói Rosé vẫn đều đều rót vào tai cậu. Không quát nạt, không đe doạ.

– Em không thấy thanh quản, trưởng khoa ơi hay chị làm đi. – Teddy sợ hãi như sắp khóc.

– Cậu làm được. Đừng để đụng vào răng, đẩy thẳng vào là được.

Rosé không gấp rút, trái lại cô có chút điềm tĩnh, khí thái khác hoàn toàn so với sự lo sợ của Teddy. Những y tá và nhân viên cứu hộ cũng thấy lo ngại thay cho nạn nhân trước thằng nhãi bác sĩ trông như gà mờ này. 

Sau một hồi nỗ lực cấp cứu, Teddy chỉ đành đứng ngây người ra nhìn Rosé tuyên bố thời gian tử vong cho nạn nhân. Gương mặt cậu đỏ gay lên, uất ức rời khỏi phòng cấp cứu và chạy về phía hành lang dẫn ra lối thoát hiểm. Khu vực này là nơi khá vắng vẻ, thường để những giường bệnh dự phòng, lại ít bệnh nhân lui tới nên thường được các thực tập sinh chiếm dụng làm nơi nghỉ ngơi tạm bợ. Chỉ có bác sĩ nội trú là được cấp phòng riêng trang bị giường tầng để trực ca, còn lại thực tập thì bạ đâu ngủ đó.

Teddy ngồi gục xuống nền đất, ôm lấy hai chân mình bật khóc. Đây là bệnh nhân đầu tiên cậu trực tiếp cấp cứu, và cũng là người đầu tiên chết dưới tay một thực tập. Những người bạn của cậu hầu như chưa một ai khiến bệnh nhân phải ra đi, càng nghĩ về điều đó Teddy càng hoài nghi về năng lực của bản thân, liệu bác sĩ có thật sự phù hợp với người như cậu?

– Uống đi. – Là giọng của trưởng khoa. Cô đưa cho Teddy một lon nước rồi ngồi xuống bên cạnh.

– Cậu làm không tệ. 

– Sao ạ?

– Không tệ đối với lần đầu đặt nội khí quản.

– Chị đang đùa sao? Anh ta chết rồi. Vì em làm không tốt nên anh ấy mới chết.

– Anh ta đã chết khi đến đây. Anh ấy chết trên xe cứu thương suốt mười lăm phút rồi, trước khi tôi bảo cậu đặt nội khí quản. – Rosé bình thản trả lời, đưa lon nước lên nhấp một ngụm.

– Tại sao chị lại bình thản như vây? Tại sao chị biết anh ta đã chết vẫn còn muốn tôi phải cứu anh ấy. Họ đưa anh ấy đến để được cứu sống…

– Họ đưa anh ấy đến vì họ phải tuân theo luật. Và tôi bảo cậu đặt nội khí quản vì tôi được yêu cầu phải dạy cậu, đó là cách để cậu học.

– Nhưng bệnh nhân đầu tiên của em chết rồi, họ sẽ nói em không thể làm được bác sĩ. – Teddy vẫn cảm thấy uất ức và không thể ngừng khóc.

– Cậu làm bác sĩ vì điều gì? – Rosé nhìn lên khoảng trời xanh bên trên cửa sổ.

– Vì ông của em. Ông cũng từng là một bác sĩ tuyệt vời. Em muốn noi theo gương của ông, trở thành một bác sĩ tốt.

– Vậy hà cớ gì cậu phải quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình? Làm được bác sĩ hay không là do ý chí của bản thân cậu, trừ khi cậu nói với bản thân cậu không xứng đáng là bác sĩ thì cậu mới được phép bỏ cuộc. Còn lại không ai được quyền phán xét cậu, là do cậu để cho người khác cái quyền phán xét mình thôi. Vả lại, nếu đã chọn làm bác sĩ đồng nghĩa với việc cậu phải làm quen với cái chết. Hôm nay là một người xa lạ, ngày mai có thể là người thân của cậu. Nếu chỉ mới va chạm mà đã có suy nghĩ bỏ cuộc, thì bỏ lon nước đó xuống rồi đi về nhà mà khóc với mẹ. Còn không thì đứng lên theo tôi ra ngoài, bệnh nhân không rảnh ngồi chờ cậu khóc lóc tự vấn bản thân đâu.

Nói xong thứ cần nói, Rosé đứng lên ung dung cho tay vào túi áo rời đi. Cô nghe loáng thoáng phía sau tiếng thằng nhóc xì mũi rồi đứng dậy phủi phủi quần áo, tò tò chạy theo cô như một cái đuôi. Khóe miệng Rosé khẽ cười. 

 

[…]

 

Windy đã ổn định hơn, cơn sốt cũng bắt đầu hạ. Ăn xong một tô súp con bé lại quay trở về giường ngủ ngoan. Nhìn thấy trong nhà hết một số thức ăn tẩm bổ, Lisa lại khoác áo xuống cửa hàng bên dưới. Nghe có tiếng người phía ngoài cửa, Lisa đoán là của nhà đối diện. Vừa mở cửa lại thấy một cô gái với mái tóc đen dài, tay cầm túi xách như đang đứng đợi ai. Nét mặt thanh tú, có nét dịu dàng chững chạc của phụ nữ Á Đông. Khoé miệng cô ta nở lên nụ cười như bao bọc cả thế giới, tầm mắt cũng hướng về tiếng bước chân chạy vội nơi hành lang.

– Suzieeee!!! 

Rosé mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy đối phương, không quên đặt lên má cô ấy một nụ hôn rồi cứ thế rúc vào trong vòng tay như thể mình rất nhỏ bé. Toàn cảnh gặp gỡ mặn nồng này đều được chứng kiến trước sự có mặt của Lisa.

– Lớn rồi mà cứ như trẻ con. Vào nhà thôi, người ta nhìn kìa. 

5 5 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x