April 2024

Thương lắm hai tiếng “Mình ơi”

Bạn có biết thứ gì mà người Việt mình có thể tự hào nhất khi đem nó ra nước ngoài không? Chính là tiếng Việt – là bản sắc, là niềm tự hào của chúng ta về sự phong phú và giàu đẹp của nó. 

Là một người từng xa xứ, nói thiệt tôi thương tiếng Việt cực kì. Tôi không cho phép con cháu mình được phép quên đi thứ tiếng của ông bà tổ tiên mình để lại, bất cứ đứa cháu nào của tôi sống ở nước ngoài khi về gặp tôi cũng phải nói rành rõ câu chào đơn giản nhất: “Con chào cô/dì/bác”. Nó không biết từ nào, tôi dạy – chứ tôi không cho phép nó “say hello” với mình.

Đối với riêng cá nhân tôi, có 2 chữ tiếng Việt mà tôi yêu nhất chính là chữ “Mình ơi” và chữ “thương”. Hôm nay tôi sẽ nói rõ hơn cho các bạn biết về hai chữ: “Mình ơi”.

Vậy thì đố các bạn, cách xưng hô “Mình ơi” này là dành cho ai gọi ai? Là người nữ gọi người nam hay người nam gọi người nữ? Câu trả lời là cả hai. Từ này đặc biệt ở chỗ, chỉ những ai đã đem trầu cau qua hỏi han nhau, cưới nhau về lâu rồi mới được sử dụng thường xuyên. Còn với những người mới yêu nhau, bồ bịch cũng hiếm khi dùng, bạn biết vì sao không?

Là bởi hai chữ “Mình ơi” chỉ dành cho những cặp đôi đã sống chung với nhau một thời gian dài, đồng cam cộng khổ, cùng nhau trải qua một chặng đường dài có tiếng cười – có nước mắt – có khổ đau – có hạnh phúc họ mới gọi nhau hai tiếng “Mình ơi”.

“Mình ơi, em muốn…”

“Mình ơi, tui thấy…”

Là cách nói để hình dung ra được một gia đình hạnh phúc, phu phụ thương yêu nhau, quý mến nhau, tôn trọng nhau, đùm bọc nhau. Mình ơi! Mình à! Còn từ nào dịu dàng hơn, êm tai hơn! Ngoài ra, chữ “Mình” biểu hiện tình cảm của hai người, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Đến già họ vẫn gọi nhau như vậy, dù cho có kẻ thứ 3 chen ngang, chữ “Mình” đó cũng không dành cho họ. Chữ “Mình” của người Việt dùng để gọi vợ hoặc chồng còn phát xuất từ ý nghĩa trung thực nhất, thâm thúy nhất và cao cả nhất trong quá trình sáng tạo và hình thành đời sống hôn nhân của Tạo Hóa. 

 

Aristophanes từng nói về TÌNH YÊU thế này “Những người nguyên thuỷ sinh ra đều có bốn tay và bốn chân, một đầu và hai mặt ngượic hướng nhau. Những người này có tận ba giới tính: Có người đều là nam, có người đều là nữ và có người thì một nửa là nam và một nửa là nữ. Những người này sở hữu sức mạnh vô cùng to lớn và trái tim ‘dám nghĩ dám làm’ khi dám đi tấn công các vị Thần. Các vị Thần đã họp mặt cùng nhau thảo luận phương pháp đối phó với họ. Cùng lúc đó, thần Zeus – cha của các vị Thần cho rằng các vị Thần cần phải khiêm tốn, tha thứ, không nên tiêu diệt những người này. Sau cùng, tất cả các vị Thần đều đồng ý là sẽ tách những người kì quặc này ra làm hai để giảm sức mạnh của họ xuống. Zeus đã chia tách họ ra làm hai nửa và đóng đinh họ vào một bản án, đó là suốt cả cuộc đời phải đi tìm kiếm nửa còn lại của mình. Cũng chính vì vậy mà trong xã hội hiện nay, hai nửa đang đi lang thang, gọi tên nhau để tìm kiếm một nửa còn lại của mình, nam thì đi tìm nam, nữ thì đi tìm nữ và nam đi tìm nữ. Cứ như vậy họ đi tìm bản gốc của nhau – đó gọi là TÌNH YÊU.”

Cuối cùng Aristophanes kết luận: “Sau khi bị tách ra làm hai, mỗi người đều mong muốn tìm lại nửa kia của mình, đến với nhau và khao khát hoà lại làm một như lúc ban đầu.” Đây cũng là cách lý giải cho cụm từ “Call me by your name” – với ý nghĩa là các cặp đôi đang và đã tìm được ý trung nhân của đời mình, còn có thể hiểu là “Cậu chính là nửa kia của tôi”.

 

Như vậy, vợ chồng không còn là hai mà là một. Ý nghĩa vừa tôn giáo, vừa triết lý và vừa thể lý này dẫn đến việc vợ chồng coi nhau là xương, là thịt của mình và của nhau. Một phần mình là của người kia, và một phần mình của người kia là của mình.

Bùi Giáng đã mặc cho chữ mình ở đây bằng một tên gọi khác cũng có trong văn chương Việt Nam qua hai câu thơ: 

“Mình ơi! Tôi gọi là nhà,
Nhà ơi! Tôi gọi mình là nhà tôi”.

Xã hội phát triển, việc phân chia giới tính đã không còn đặt nặng trong hôn nhân. Bình đẳng giới cho rằng yêu là yêu, là hành động giữa hai con tim tìm về với nhau chứ không phân định nam phải yêu nữ, nữ phải yêu nam. Cho nên nó không còn chỉ dành riêng cho đàn ông – đàn bà như cha ông xưa chúng ta dùng.

Việc ngày nay chữ “Mình” ít được sử dụng mà thay vào là những từ tân thời hơn như: honey/ bae/ từ lóng của giới trẻ khiến tôi thật sự tiếc thay cho một chữ thân thương và sâu sắc như “Mình ơi”. Có thể các bạn ngại, các bạn chê nó sến hoặc đơn giản là nó không còn hợp thời. Nhưng trong tâm trí tôi, chữ “Mình ơi” nó thật sự cao quý và đáng trân trọng. 

Một chút chia sẻ này gửi đến các bạn, với hy vọng hai chữ “Mình ơi” này sẽ không bị bỏ quên theo nhịp thời đại và giữ lửa mãi cho sau này. 

5 1 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x