SECRECY

3. A Better Life

Một buổi sáng cuối thu bình thường như mọi ngày, sau khi đưa Windy đến trường Lisa lái xe đến sở. Chỉ còn ít ngày nữa cô và Windy phải rời khỏi căn hộ của sở cảnh sát cấp cho nhân viên, khó khăn lắm cô mới thuyết phục được cảnh sát trưởng để cô ở lại thêm một thời gian, chờ khi huấn luyện trở về sẽ chuyển sang căn hộ dành cho lính cứu hoả.

– Lisa, thật xin lỗi, hiện tại sở không còn đủ căn hộ cho hai cháu. Bác rất tiếc!

– Không sao đâu Terry, cháu hiểu. Cảm ơn bác cháu sẽ tự lo được.

Lisa buồn bã quay về bên đống dụng cụ đang lau dở, lòng ngổn ngang suy tính cho những ngày sắp tới. Ngày phép sẽ phải lang thang đi tìm nhà, nhưng ở cái thành phố này, biết tìm đâu ra căn hộ vừa rẻ vừa thuận tiện cho việc học của Windy. Việc kiện tụng vừa rồi đã tiêu tốn hết một số tiền tiết kiệm không nhỏ, chỉ nghĩ đến đây thôi cũng đủ đau đầu.

– Lisa.

– Alex, tìm em có việc sao?

– Anh vừa nghe Terry nói về khó khăn của em. Anh không có ý xen vào vấn đề riêng tư của em đâu, chỉ là Terry hỏi anh có thể giúp được gì cho em không thôi.

– Cảm ơn anh Alex. Em nghĩ có thể mình phải mất một thời gian để sắp xếp, dù sao em cũng phải ổn định nơi ở mới có thể lo tốt cho Windy, cháu gái của em.

– Anh có thể hỏi lý do vì sao không? Em ngại Windy khó thích nghi với môi trường mới? – Alex từ tốn ngồi xuống cạnh Lisa, anh luôn tỏ ra quan tâm đến tất cả đồng đội xung quanh mình.

– Không, Alex. Em phải ra ngoài kiếm tiền, nghề này thì anh cũng biết rồi giờ giấc không cố định, em lại không muốn giao Windy cho người lạ, họ có thể không chăm sóc tốt cho con bé. Em chỉ có thể an tâm khi giao nó cho Laura, họ là hàng xóm cũ trước đây của em, lại rất thương Windy. Nếu như ở xa quá, em sợ không thể giao cho Laura chăm sóc lúc em vắng mặt.

– Anh hiểu rồi. Lisa, anh có ý này. Anh có một căn hộ nhỏ ở gần đây, anh trai anh từ sau khi rời đi đã giao nó lại cho anh, nhưng anh cũng ít khi đến đó. Hay là bọn em cứ đến đó ở tạm nhé, thay anh chăm sóc cho căn nhà, dù sao có người vào ở nó cũng sẽ đỡ lạnh lẽo hơn.

– Nhưng…làm vậy, có phải anh nên hỏi ý của anh trai trước khi quyết định không?

– Anh ấy đi cũng lâu rồi. Căn hộ ấy ban đầu được mua để chuẩn bị cho hôn lễ của hai người, nhưng bạn gái anh ấy lại qua đời đột ngột. Ở lại đó chỉ toàn kỉ niệm, nên anh ấy đã rời đi mà không nói một lời. Tất cả kỉ vật đều còn ở đó. Nếu như em và Windy dọn đến, anh sẽ phụ sắp xếp chúng lại và cất giữ chúng. Nghĩ xem, em thì đang cần một nơi ở, anh thì lại dư nhà, để nó lạnh lẽo chi bằng giúp đỡ cho Windy có được cuộc sống tốt hơn, không phải sao?

– Cảm ơn anh Alex. Em không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn. Bọn em sẽ gửi tiền nhà như những nơi ở khác và chăm sóc nó đến khi anh trai anh trở về.

– Ừm. Đừng lo nữa nhé. Hôm nào cho anh gặp Windy có được không, anh nghe em nhắc về con bé suốt.

– Okay.

 

[…]

HỘI CHỢ CUỐI TUẦN CỦA BANG

Tiếng hét thất thanh của đám thanh niên khiến Jose ngày một lo sợ, anh bồn chồn nhìn sang cậu bạn với vẻ mặt phấn khích của mình, dè dặt hỏi.

– Cậu chắc là trò này không đáng sợ không, Nathan? Tớ không cho là những tiếng thét ngoài kia không phải vì vui sướng đâu. Cậu chắc chứ?

– Chắc như đinh. Nhìn kìa, phía trước chúng ta có hai em nóng bỏng, nếu bây giờ chúng ta rời khỏi hàng thì họ sẽ cười nhạo chúng ta trên Facebook, Instagram hay Twitter…với hashtag đồ nhát cáy. Cậu không thấy mọi người đang sướng điên lên à.

– Tớ không muốn trải nghiệm thứ làm tớ buồn nôn thế này đâu. Tớ không muốn làm chuyện này.

– Vậy thì cậu đi đi rồi cuộc đời cậu sẽ gắn liền với cái hashtag như đàn bà ấy và tớ thề là tớ sẽ share nó ở bất cứ đâu tớ thấy.

– Vậy là cậu thà để tớ nôn thốc nôn tháo còn hơn mất mặt trước hai người mà cậu hoàn toàn không quen à.

– Đúng rồi đó. Bước lên đi. – Jose đã không còn cơ hội để rời khỏi hàng dài đang xếp để chờ đợi trải nghiệm tàu lượn siêu tốc, mặc dù nỗi sợ lớn hơn cả lời khích bác của Nathan nhưng với thân hình mập quá khổ của mình, anh không thể xoay chuyển với không gian nhỏ hẹp bị giới hạn bởi rào chắn. Thân hình của Jose chiếm hơn hai phần ba của chiếc ghế tàu lượn, ép Nathan vào một góc. Chiếc bụng bự của cậu đã khiến thanh an toàn khó khăn trong việc bảo hộ, nhưng cuối cùng nó cũng vào chốt.

 

Khi tốc độ con tàu đổ dốc thẳng đứng ở độ cao 20m, nó lao đi như một mũi tên mất kiểm soát trên đường ray. Lúc này, thanh chắn bảo vệ ở ghế của Jose do không chịu được vận tốc đã bung khỏi khoá an toàn. Cơ thể Nathan bị hất bay ngay lập tức, chỉ còn nghe thấy tiếng la thất thanh của Jose và những người chứng kiến tai nạn vừa rồi.

– Nathan!!!!!

***

– 911, tình trạng khẩn cấp của bạn là gì?

– Chúa ơi. Có một người vừa bị rơi khỏi tàu lượn siêu tốc. Anh ta nằm bất động dưới đất. Hãy gửi xe cứu thương đến ngay.

– Làm ơn, hãy nhanh lên! Tôi sắp chịu hết nổi rồi. – Tàu lượn dừng gấp ở giữa vòng tròn, tạo thành thế treo ngược người chơi. Cả toa tàu may mắn đều có đai an toàn và thanh bảo vệ nên hầu hết mọi người chỉ đang ở tư thế treo ngược, ngoại trừ Jose. Tuy anh đã kịp thời bám chặt vào thanh bảo vệ nhưng với sức nặng của cả cơ thể, một phút trôi qua cũng khiến đôi tay anh kiệt sức.

– Jame, chúng ta tiếp cận sai góc rồi. Tôi cần cậu trèo lên đó, móc anh ta vào và giữ chặt trong khi xe thang di chuyển. Cậu lo được không? – Terry quan sát tình hình, cử Jame ứng phó cho hành động lần này. Jame có thể chất tốt, thân hình nạn nhân lại quá khổ, ngoài anh ra không còn ai thích hợp để trèo lên đường ray.

– Mấy việc anh hùng liều mạng này là lý do tôi xin vào làm đó Terry.

– Tốt, nhanh đi. Có vẻ cậu ấy không thể chịu đựng lâu.

Tiếng kêu gào, than khóc của hành khách trên tàu lượn ngày một hối thúc Jame di chuyển nhanh hơn. Chiếc thang cao của xe cứu hoả chỉ có thể giúp anh lên đến đường ray nhanh chóng, bản thân Jame phải tự mình trèo mà không có thiết bị bảo hộ.

– Mọi người, cố gắng giữ bình tĩnh nhé. Tôi sẽ cố gắng cứu tất cả xuống, tôi hứa, được chứ? Tất cả hãy cố trấn an, hít thở sâu, và tôi cần mọi người hạn chế cử động hết mức có thể. Càng ít cử động thì sẽ ổn cả thôi. – Jame vừa leo vừa cố gắng trấn an tất cả mọi người bằng nghiệp vụ.

– Này anh bạn, tên anh là gì? – Jame hỏi lớn.

– Jose.

– Jose. Sẽ ổn thôi Jose, anh đã làm rất tốt rồi. Cố bám chắc nhé anh bạn. Tôi đang tiến gần về phía anh đây.

– Nathan đâu rồi? Nathan thế nào rồi? – Jose kinh hãi, vừa khóc lớn vừa cố bám lấy thanh bảo vệ.

– Terry, cậu ta hỏi về người bạn kìa. – Jame liên lạc với Terry qua bộ đàm, anh muốn xin ý kiến cấp trên trước khi hồi đáp với nạn nhân. Vì chỉ cần sơ suất ở tình huống này, câu trả lời của Jame sẽ hạ gục tinh thần cố gắng của Jose. Terry đưa mắt nhìn về phía nạn nhân đã nằm bất động cách đó không xa, ông liên hệ với đồng đội.

– Lisa, là Đội trưởng đây, nghe rõ không?

– Rõ, Đội trưởng, anh cần gì?

– Cậu nhóc dưới đất thế nào rồi?

– Chúng ta mất cậu ấy rồi.

– Được rồi, tôi không muốn những người bị nạn thấy cảnh này. Nên, giúp tôi một chuyện…Cậu ta còn sống, được chứ? Đưa cậu ta lên cán, cô hiểu phải làm gì rồi phải không?

– Đã rõ. – Alex và Lisa nhận lệnh, ra dấu ra hiệu chuẩn bị cáng cứu thương để di chuyển Nathan. Bên trên Jame vẫn đang khẩn trương tiếp cận nạn nhân, anh không quên trấn an và liên tục căn dặn.

– Nathan xảy ra chuyện gì rồi? Cậu ấy chết rồi phải không? – Jose mất bình tình, liên tục hét lớn.

– Hey Jose, nhìn tôi, nhìn tôi này. Nathan đang được sơ cứu, cậu thấy không? Cậu ấy sẽ ổn thôi. Và tôi sẽ không để bất cứ ai xảy ra chuyện, hiểu chứ? – Jame đã lên được phía trên toa tàu lượn đang treo lơ lửng, anh cố định cơ thể vào đai an toàn, móc vào đường ray một cách nhanh gọn. Một tay nắm lấy đường ray, tay còn lại thả một đai an toàn khác dành cho nạn nhân về phía Jose.

– Không ổn một chút nào cả. Nó sẽ xuất hiện ở khắp nơi, rồi tất cả đều sẽ biết mà thôi. – Jose nhìn xuống đám đông hiếu kỳ phía dưới, trên tay ai cũng đều đang giữ chặt điện thoại của mình mà quay clip. Vậy là gương mặt của cậu sẽ xuất hiện ở mọi nơi, trên Facebook, trên Instagram và Twitter với dòng hashtag đồ chết nhát.

– Này, quên đám người bên dưới đi, Jose. Đừng nhìn xuống. Nhìn tôi này. Cậu thấy cái đai này không? Cậu chỉ cần với tay, luồn vào trong cái đai này…

– Tôi không làm được.

– Được, cậu có thể. Cậu bám trụ ở đây từ nãy là đã giỏi lắm rồi Jose. Cậu sẽ làm được.

– Không. Tôi không thể!

– Nghe tôi, cậu làm được. Một chút nữa thôi Jose, tôi hứa với cậu sẽ giúp cậu an toàn.

“Cố lên, Jame. Cố lên.” – Lisa và những đồng đội còn lại quan sát từ bên dưới, tất cả gần như cầu nguyện và nín thở chờ Jame giải cứu thành công nạn nhân.

 

– Anh bảo bọn họ đừng quay nữa có được không? Tôi không muốn mọi người thấy tôi thế này. Làm ơn.

– Nghe này Jose. Tôi cần cậu tập trung, đừng quan tâm đến đám người đó nữa. Xin cậu đấy! Luồn tay cậu qua cái vòng đai rồi chuyện gì chúng ta cũng có thể làm được. – Jame cố vươn người ra thêm một chút nữa, cố trụ bản thân chỉ với một tay và một chân, gương mặt anh đỏ gay lên vì các thớ cơ đều phải đang căng hết mức có thể. Anh với tay về phía Jose, khuyên nhủ.

– Jose, đưa tay cậu cho tôi, cố lên. Chỉ vài cm nữa thôi, tôi có thể nắm được cậu. Cậu làm được mà, tôi sẽ cứu được cậu. Một chút nữa thôi Jose, tôi hứa sẽ không buông tay đâu.

Jose suy nghĩ với gương mặt hằn lên vẻ khổ sở rồi buông thõng một câu khiến Jame sững người.

– Tôi không làm được. – Jose buông tay để bản thân rơi thẳng từ độ cao ấy xuống, quyết định của anh khiến Jame và nạn nhân bên cạnh thất kinh, dù Jame đã cố bắt lấy nhưng khoảng cách vẫn còn xa khiến ý định của anh thất bại. Nhìn cơ thể Jose nằm trên vũng máu, Jame cố kìm cơn thịnh nộ của mình vào trong, bởi trước mặt anh vẫn còn những nạn nhân mắc kẹt trên tàu lượn.

 

SỞ CỨU HỎA NEW YORK

TRỤ SỞ BROOKLYN

 

Jame ngồi thẫn thờ sau pha giải cứu vừa rồi tại bàn ăn mặc kệ mọi người xung quanh vẫn đang chú ý đến mình. Tại sở cứu hoả, mọi người đều phải trực ở đó 24/24, cơ sở vật chất tại nơi đây nhằm mục đích phục vụ nhu cầu cần thiết cho việc đảm bảo thể trạng và sức khoẻ. Sẽ không có bất cứ giờ nào cụ thể để họ đủ phán đoán khi nào mình được ăn, khi nào được ngủ, bởi tình huống khẩn cấp luôn luôn xuất hiện, kể cả khi họ đang dùng bữa duy nhất trong ngày, nó cũng sẽ không vì thế mà để họ ăn nốt bữa tối của mình. Vậy nên, phòng bếp nơi đây vừa là nơi để mọi người tụ tập, tiệc tùng, dùng bữa và trò chuyện thân mật.

Lisa vừa làm bữa tối cho cả đội cùng Alex, vừa quan sát tâm trạng của Jame. Cô biết anh vừa trải qua một cảm giác bất lực khi không thể may mắn cứu được nạn nhân. Từ lúc vào nghề đến nay, đây là trường hợp đầu tiên Lisa chứng kiến nạn nhân mất ngay trước mặt mình, cho nên cô cũng phần nào hiểu được tâm trạng mà Jame đang gặp phải.

– Tôi không đói. – Jame cau mày khi thấy Alex đưa đĩa thức ăn cho mình.

– Ở đây là trạm cứu hoả. Ăn uống chả liên quan gì đói hay là không thưa quý ông.

– Tôi đã ở ngay đó. Cậu ấy chỉ cần với tay lên cố nắm lấy cái đai thôi mà.

– Con người nhiều lúc hành động lạ lùng cậu không hiểu được đâu, ăn đi Jame. – Terry bước đến từ phía sau, vỗ nhẹ vai cấp dưới.

– Tôi gọi tình trạng này là đông cứng. Một phản ứng thường thấy khi con người sợ hãi. – Alex ngồi vào bàn.

– Nhưng tôi chưa từng để mất một ai. Liệu tôi có khá hơn không?  – Jame trầm giọng thất vọng.

– Không. Ai mà chẳng phải chết, cậu cũng đâu phải siêu nhân.

– Này, cậu đối xử nghiêm túc cứ như đây là một mối quan hệ lâu dài của cậu vậy, chỉ là tình một đêm thôi bạn ơi.

– Thôi nào Alex, anh ấy đang cố lấy lại tinh thần vì cứu hộ không như ý mà. Đừng chọc anh ấy nữa. – Lisa nắm nhẹ lấy tay Jame, khẽ siết thay cho một lời động viên.

– Jame, cậu biết vì sao chúng ta mặc đồng phục không? Cảnh sát, lính cứu hoả, nhân viên y tế…

Terry vừa ăn, vừa đưa mắt nhìn Jame ở phía đối diện, chờ đợi câu trả lời.

– Để mọi người dễ nhận ra chúng ta.

– Đúng nhưng chưa đủ. Vì chúng ta nữa. Bởi vì cuối ngày khi chúng ta cởi bỏ bộ đồng phục, cũng tượng trưng cho việc cởi bỏ tất cả những phiền muộn, buồn bã, điên khùng và vô nhân tính mà chúng ta phải đối mặt cả ngày.

– Khuôn mặt sợ hãi của cậu ấy cứ lẩn quẩn trong đầu tôi mãi. Cậu ấy không sợ mình phải chết mà lại đi sợ mọi người quay được khuôn mặt của mình sao?

– Thời đại này là vậy, Jame. Chấp nhận đi. Đôi khi điện thoại mới là thứ giết chết chúng ta. Ăn đi.

 

Giữa đêm, Lisa trở về căn hộ mới cùng với những suy nghĩ quẩn quanh trong đầu. Cô không phải là người trực tiếp cứu hộ như Jame, nhưng đổi lại là mình, cô cũng không thể nào hiểu nổi. Rõ ràng đã là con người, ai cũng mưu cầu được sống nhưng tại sao Jose lại biến nỗi sợ của mình thành nỗi sợ đến từ đám đông đang chĩa camera về phía cậu ấy. Mãi suy nghĩ, Lisa vô tình va trúng người đứng đằng trước đang cúi người. Cú đẩy của Lisa khiến đối phương mất thăng bằng, đầu đập mạnh vào cửa.

– Uiiii da. Đi đứng mà mắt mũi để đâu vậy, bộ đui hả?

Hai mắt chạm nhau, mặt đối mặt. Ánh mắt chứa chan sự quen thuộc đến nao lòng, ôi…cố nhân. Có tưởng tượng Lisa cũng không thể nào hình dung nổi đến cả về nhà cô vẫn bị xui xẻo tìm đến, người mà cô ngàn lần không muốn đụng mặt giờ đang quăng cho cô cái nhìn chả mấy thân thiện.

– Gì vậy trời. Sao ở đây cũng bị cô ám là sao? – Lisa thở dài ngao ngán, quay mặt đi chỗ khác.

– Tôi mới là người phải nói câu đó, chuyện cũ tôi còn chưa tính đâu đồ điên. Đúng là ôn thần, về nhà cũng không yên.

– Nhà? Đừng nói với tôi cô ở căn này nha.

– Đã điên còn đui, không phải nhà tôi tôi đứng đây làm gì. Đợi cô chắc.

– Trời ơi Alex, anh giết em rồi. Làm sao em sống nổi với con nhỏ hung hăng này đây.

– Đừng nói với tôi, nhà đối diện có người dọn đến, là cô nha.

Rosé như hiểu ra vấn đề, cô cảm thấy như phạm vi an toàn của mình vừa bị một thế lực u ám nào đó xâm chiếm. Căn nhà đối diện kể từ lúc vào ở đến nay hầu như không có ai ở, khiến cho nơi đây khá yên tĩnh. Điều đó là một trong những thứ mà Rosé thích nhất khi trở về nhà. Có người dọn đến thì thôi đi, lại còn là người mà báo hại cô mất cả buổi để tháo đống sticker và dọn dẹp chúng. Oan gia, đúng là oan gia. Càng nghĩ lửa giận càng bừng cháy, Rosé quay người mở nhanh cửa để khỏi phải chướng mắt.

– Trước sau gì cũng dọn đi sớm thôi. Nhà đó có ma đó. Hứ!

– Đồ thần kinh. Con gái con lứa gì mà đanh đá.

Cửa đã đóng đột nhiên bật mở bất ngờ, kèm theo tiếng của Rosé.

– Rồi sao? Đanh đá rồi sao? Với người như cô thì phải như vầy mới đúng nè. – Rosé hằn học đá mạnh mũi giày cao gót vào ống khuyển của kẻ địch khiến Lisa không kịp né, rồi lặn mất tăm sau cánh cửa.

– Đau. Con điên này. Mở cửa bước ra đây coi tôi có nhấn đầu cô xuống đất không? Mở cửa.

– Lisa. Cô nói chuyện với ai vậy? – Windy dụi mắt, tiếng ồn đã đánh thức con bé từ bao giờ.

– Windy. Sao con chưa ngủ? Cô nói mấy đứa thô lỗ thôi. Vào nhà đi.

 

Ẵm Windy trên tay, Lisa không quên đặt lên trán con bé một nụ hôn. Vất vả suốt một tuần, sắp xếp ổn định giữa công việc và chuyển nhà, cô đành phải gửi Windy lại cho bà Laura. Một mình cô phải vừa sắp xếp lại đồ cũ mà anh trai Alex để lại, vừa bày trí để căn nhà phù hợp với thói quen và sở thích của Windy. Mãi đến hôm nay mọi thứ mới gần như hoàn hảo.

– Con có thích nhà mới này không Windy?

– Dạ, thích ạ. Con đã có phòng riêng, Lisa cũng có phòng riêng. Nhưng con vẫn muốn ngủ cùng cô hơn.

– Được rồi. Khi nào con muốn, cứ qua ngủ cùng với cô. Ngày mai được nghỉ, con muốn làm gì không?

– Con muốn được ăn kem.

– Con nít ăn kem nhiều sẽ không tốt đâu, con biết mà Windy.

– Vậy thì chúng ta ăn hamburger có được không?

– Thôi được. Chiều theo con.

– Nhưng cô lúc nãy là ai vậy Lisa? Con thấy cô ấy đá cô, cô ấy hung dữ quá.

– Mặc kệ nhỏ điên đó. Nó ở một mình riết nên thần kinh có vấn đề đó con ạ. Đi ngủ thôi, kể chuyện cho con nghe nhé.

– Dạ.

Trời vừa hửng sáng, Lisa không thể ngủ thêm nên chỉ còn cách dậy chuẩn bị bữa sáng cho Windy và dọn dẹp lại căn nhà. Dù sao hôm nay Alex cũng sẽ sang đây để lấy những món còn sót lại của anh trai. Đảo mắt sơ qua căn nhà, Lisa cảm nhận được đây từng là tổ ấm chứa đựng hy vọng và hạnh phúc của chủ nhân căn nhà này. Từ rèm cửa, đến nội thất, họ đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng nhau đồng hành trên chặng đường đời. Chỉ tiếc cuộc sống mấy khi như con người hằng mong ước, chắc anh trai của Alex đã rất khổ sở khi đối mặt với sự ra đi của vợ tương lai.

Khẽ thở dài, Lisa đi quanh căn nhà, vừa đi cô vừa dùng viết ghi lại những đồ dùng cần thiết cho sinh hoạt. Căn hộ trước đây khá nhỏ, chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường và vài vật dụng đơn sơ, ngoài những thứ phục vụ cho việc ăn uống và việc học của Windy, hầu như Lisa không có khái niệm mua sắm. Giờ được sống trong căn nhà rộng rãi hơn trước đây, Lisa thầm cảm thấy biết ơn Alex thật nhiều.

Căn hộ có một phòng cùng với một gác lửng theo phong cách hiện đại, nơi mà Windy vừa nhìn thấy đã la toáng lên vì yêu thích, con bé muốn nó sẽ là nơi đặt bàn học và dựng một chiếc lều nhỏ để cắm trại tại đây. Bất cứ những điều mà Windy yêu thích, hầu hết Lisa đều âm thầm thực hiện, mặc dù kinh tế của cô không dư dả là bao. Nhưng Lisa biết Windy rất ít khi đòi hỏi, có vẻ do hiểu được hoàn cảnh của mình, lại thương Lisa nên chỉ khi nào Windy thật sự thích nó mới muốn Lisa làm cho mình. Khu vực bếp lại là nơi yêu thích của Lisa, tài nấu ăn của cô thẳng thắn mà nói thì chỉ có Windy vài lần miễn cưỡng khen để an ủi ra, hầu như không ai công nhận. Đến cả Jisoo cũng từng khuyên Lisa nên bỏ ý định nấu ăn, hai món mà cô có thể nấu chấp nhận được là thịt gà luộc và ratatouille, món ăn sặc sỡ bằng rau củ trong một bộ phim hoạt hình yêu thích của Windy. Nhắc đến món này, Lisa tự nhận mình nên được nhận một huân chương cho sự cố gắng. Cô đã phải làm đi làm lại, vứt bỏ nhiều lần mới có thể ra được hương vị phù hợp với trẻ con. Chỉ khổ cho Jisoo, từ sau lần bị Lisa van xin đến bắt cóc về nhà làm chuột bạch, đến nay cô đã liệt món ăn bổ dưỡng này vào hàng khiếp đảm. Lisa không hề thích nấu ăn, nhưng để một tay chăm sóc cho đứa trẻ thì dựa vào sữa và bột thôi là không đủ, ngoài những món đơn giản, thức ăn nhanh luôn nằm trong danh sách bữa chính của cả hai. Nhìn những thiết bị hầu như chưa từng được sử dụng tại nhà bếp, Lisa hy vọng không gian rộng rãi và sạch sẽ này sẽ giúp cô có thêm cơ hội học thêm những món mới, vì trong suốt thời gian qua, có vẻ Windy đã rất ngán gà và ratatouille.

Dọn dẹp sắp xếp một số đồ cá nhân, lau dọn cả căn nhà và làm xong bữa sáng, cũng đến lúc nên kêu Windy dậy. Lisa đẩy nhẹ cửa phòng, bước vào và đặt lên mái tóc con bé một nụ hôn sâu.

– Cục cưng, dậy thôi. Hôm nay chúng ta phải đi chơi mà.

– Con dậy ngay. Chào buổi sáng Lisa. – Windy đưa tay ôm lấy cổ Lisa, đôi mắt ngái ngủ nhưng vẫn có thể đặt chính xác một cái hôn hồi đáp lên trên má cô. Chẳng hiểu từ khi nào, Lisa không quá khó khăn trong việc gọi con bé dậy. Có thể đồng hồ sinh học của con bé khá chính xác, hoặc có thể Windy hiểu chuyện quá sớm.

Cũng rất lâu rồi Lisa không tự tay chải tóc, cột cho con bé, mất việc đột ngột, tập huấn ở xa lại thêm công việc mới cần thời gian thích nghi, cô dường như lúc nào cũng dậy muộn.

– Tất cả cũng tại con nhỏ đáng chết bên kia.

– Hửm, cô nói ai Lisa? Con nhỏ đáng chết…

– Windy, không được nói bậy. Cô chỉ nói mấy ngày nay may là không có tai nạn nào đáng chết thôi.

– Chết là sao thế Lisa? Có phải giống như nhà chúng ta, ông, bà và ba mẹ của con không? – Trẻ con đôi khi là những tâm hồn ngây thơ trong sáng nhất, cũng chính vì ngây thơ nên đôi khi lại không hiểu những gì nên nói, những gì không nên khơi gợi lại.

– Thôi nào, sau này lớn cô sẽ nói cho con nghe. Hôm nay Windy muốn mua gì? Lisa dắt con đi mua sắm nhé, chịu không?

– Windy muốn mua một cái lều, có đèn màu vàng và tấm khăn màu đỏ. Con sẽ đọc truyện và đem Bunny lên đó sống chung với nhau.

– Được thôi. Đi nào.

Chiếc lều trước mắt cả hai là một chiếc lều tam giác màu ghi, với ánh đèn vàng cùng chiếc khăn trải lót lông. Vừa nhìn thôi là cả hai đã biểu lộ cảm giác ao ước, nhưng nhìn lại mức giá 1300 đô, lòng Lisa chùng xuống.

– Hay mình đi tìm cái khác đi Lisa. Cái này quá to so với con và Bunny.

– Nhưng sẽ vừa với cô. Con cũng thích nó mà.

– Không đâu, nhìn giá của nó nhiều số 0 quá con hết thích rồi. Mình đi.

 

Windy nắm lấy tay Lisa, con bé thừa biết cho dù có xem thêm bao nhiêu cái lều thì mức giá cũng không thể rẻ hơn. Nhưng dù sao trẻ con vẫn là trẻ con, buồn vui đều không thể qua mắt người lớn.

– Hay là như này đi Windy… – Lisa ngồi thấp xuống ngang tầm với Windy và nói.

– Ở bên sở có một tấm vải không dùng đến nữa, dưới góc phố của chúng ta lúc nãy cô có thấy một vài thanh gỗ đã vứt đi. Cô sẽ đóng cho con một chiếc lều tam giác, giống như cái lúc nãy, có được không?

– Thật sao? Lisa cừ quá, con thích như vậy hơn. Mình đi liền đi Lisa.

– Nhưng chúng ta phải mua 1 cây đèn và tấm khăn lót cho con trước đã. Đi thôi, mình qua ikea.

Nói là làm, Lisa sau khi xin được thứ mình cần đã bắt tay ngay vào làm cho Windy chiếc lều con bé ao ước. Nấu ăn cô có thể không giỏi, nhưng về lắp ráp và cả điện nước trong nhà thì Lisa luôn tự tin, khổ nỗi căn nhà vừa lau dọn sáng nay, nhưng kệ vậy, chỉ cần Windy vui, dọn dẹp một chút chắc cũng không hề gì.

 

[…]

 

Trong cơn mơ, Rosé thấy mình bị một bóng đen đè chặt bản thân xuống nền nhà, chân của hắn đạp lên lưng khiến cô không thể nào của động, hắn còn đặt một chiếc thùng gỗ lên đầu và bắt đầu gõ, tiếng gõ đinh tai nhức óc làm cho Rosé như muốn phát điên. Giật mình tỉnh giấc, hoá ra chiếc gối đặt lên đầu khiến Rosé ngạt thở, rơi vào ác mộng. Nhưng sao tiếng búa gõ vẫn còn, thật ồn ào khó chịu.

Khoác vội chiếc áo ngủ, Rosé hậm hực tiến ra ngoài, dường như tiếng búa phát ra từ căn hộ đối diện. Vậy thì chỉ có thể là cái phường khó ưa tối qua cô đụng độ mà thôi. Nghĩ là làm, Rosé bước hẳn sang nhà bên, đập cửa.

– Mắc cái giống ôn gì sáng sớm gõ đùng đùng không cho ai nghỉ ngơi vậy? – Cửa vừa mở, Rosé không cho đối phương cơ hội chào hỏi đã lập tức lên tiếng.

– Sáng sớm? Biết coi đồng hồ không mà kêu bây giờ là sáng sớm? – Nhìn thấy Rosé, mặt vẫn chưa rửa, tóc tai chưa chải, lại còn đập cửa một cách khó nghe, Lisa không có ý định nhường nhịn vị hàng xóm không mấy thân thiện này.

– Với tôi là sáng sớm. Đóng cái gì thì cũng nhẹ nhàng một chút cho người khác ngủ. Mới dọn về thôi là rần rần rồi.

– Cô thấy ai đóng đinh mà nhẹ nhàng được không? Tôi đóng cây búa lên đầu cô bây giờ.

– Thứ ôn thần, về tới nhà rồi còn gặp. Đúng là xui xẻo lắm mới gặp trúng loại người ngang ngược như cô. – Rosé biết mình không thể cấm người khác trong căn hộ của họ, đành bực bội quay trở về, miệng chửi đổng.

– Còn ai đui mù lắm mới rước trúng cô.

– Có ngon nói lại coi!!!!!!! Người xếp hàng theo bà có đến…. – Biết bản tính hơn thua của đối phương, Lisa không muốn lại ăn một đạp vào chân còn lại, mặc kệ đóng sầm cánh cửa một cách thô lỗ.

– Lấy heo lấy gà còn sướng hơn lấy cô!!!!!! – Lisa lớn tiếng, có ý để đối phương nghe thấy.

Nói rồi, Lisa cố tình dùng búa gõ mạnh hơn, để lấn át tiếng la hét từ ngoài cửa. Cô cảm thấy bản thân hôm nay đã làm được một việc tốt, ít ra là đối với người xấu cả tính lẫn nết.

 

[…]

 

TRỤ SỞ TỔNG ĐÀI 911

 

911 là số điện thoại khẩn cấp có mạng lưới lớn nhất nước Mỹ. Một ngày, nơi đây có thể nhận từ vài trăm đến cả ngàn cuộc gọi cấp cứu, cứu hộ lớn nhỏ. Trước những năm 1960, Mỹ không có đường dây tiếp nhận tin báo khẩn cấp thống nhất trên cả nước. Khi tội phạm hoặc hỏa hoạn diễn ra, người gọi phải biết rõ số điện thoại của từng cơ quan trong khu vực họ sống, hoặc phải chờ tổng đài chuyển số tới cơ quan tương ứng. Thời điểm đó, thành phố Los Angeles có 50 phòng cảnh sát khác nhau có số điện thoại riêng của mình. Ngoài ra, cuộc gọi cũng sẽ bị trì hoãn nếu nhân viên tiếp nhận đang bận xử lý tin báo khác. Để sự việc thương tâm như những vụ án mạng mà không kịp thời cầu cứu không còn diễn ra, nhiều quan chức tại địa phương đã cùng chung sức trong chiến dịch mang tầm quốc gia nhằm kêu gọi xây dựng quy trình phản ứng khẩn cấp thống nhất. Tới năm 1967, Ủy ban chấp pháp và tư pháp dưới sự chỉ đạo của tổng thống Lyndon Johnson ra báo cáo kết luận cả nước cần thiết lập số điện thoại khẩn cấp duy nhất.

Uỷ ban thương mại liên bang Mỹ đã hợp tác với công ty truyền thông AT&T để chọn số điện thoại cho đường dây này. Theo đề xuất của AT&T, con số 911 được chọn vì không bị trùng mã vùng hoặc mã dịch vụ, dễ nhớ, ngắn gọn nên có thể được quay số nhanh, đặc biệt trong thời đại điện thoại quay số vẫn còn thịnh hành.

Đến năm 1968, quốc hội Mỹ ban hành đạo luật công nhận 911 là số điện thoại khẩn cấp quốc gia. Theo đó chính phủ cũng thành lập cơ quan trung ương nhằm phát triển cơ sở hạ tầng cho hệ thống 911.

 

Ngày 11/09 năm 2001, khi hai tòa tháp đôi Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York bị khủng bố đánh sập, đã có hơn 1.600 bản thu âm tin nhắn thoại, cuộc gọi của các nạn nhân gọi vào đường dây này.

 

Nhân viên tổng đài 911 là một trong những mắt xích quan trọng nhất trong hệ thống phản ứng khẩn cấp. Họ giữ vai trò đặc biệt quan trọng khi là người tiếp nhận cuộc gọi của nạn nhân, phân tích và nhanh chóng gửi các thông tin cần thiết tới cảnh sát, nhân viên cứu hỏa. Mặc dù công việc chỉ là điều phối và tiếp nhận cuộc gọi, nhưng nơi đây theo chia sẻ của những người đã từng làm việc tại trụ sở, là nơi dễ dàng đánh gục tâm lý con người nhất. Với những áp lực đến từ tai nạn thảm khốc, tiếng kêu cứu hoặc để nạn nhân qua đời trước khi thông tin được gửi đi, có không số ít người chọn từ bỏ công việc và gặp các vấn đề liên quan đến tâm lý.

 

Khi có cuộc gọi đến, nhân viên kíp trực phải nghe một cách thật chính xác dù cho nạn nhân có đang trong tình trạng hoảng loạn thế nào. Đôi tay phải liên tục thu thập thông tin nạn nhân bao gồm tên họ, địa chỉ nơi gặp nạn và cả nhận dạng hung thủ. Ngoài ra, khi đánh giá được người gọi đang ở trạng thái kích động hay hoảng sợ, họ cũng chính là những vị bác sĩ tâm lý tạm thời, trấn an, khuyên nhủ thậm chí tâm sự cùng người gọi trước khi cảnh sát hay cứu hộ đến. Ví như hôm nay…

– 911, trường hợp khẩn cấp của bạn là gì?

– Tôi muốn đặt một chiếc bánh pizza phô mai và một pizza thịt nguội.

– Thưa cô, cô biết mình đang gọi đến tổng đài cứu hộ khẩn cấp chứ.

– Tôi biết.

– Có phải có người đang ở cạnh cô không?

– Đúng vậy.

– Xin vui lòng cho biết tên họ của cô?

– Anna Russell.

– Chào Anna, tên tôi là Jennie. Cô có đang gặp nguy hiểm không?

– Có, tôi chỉ muốn lấy size lớn. Làm ơn nhanh lên.

– Được rồi Anna. Cho tôi vị trí của cô.

– Đường 45 phố Rolling…. “Gọi cho ai mà lâu vậy?” – Đầu dây bên kia vang đến một giọng đàn ông thô lỗ, Jennie cảm nhận được sự sợ hãi trong từng hơi thở của Anna trong cuộc gọi.

– Pizza phô mai và pizza thịt nguội sẽ đến ngay thôi, xin cô đừng lo. Chúc cô buổi tối ngon miệng, Anna.

Jennie cúp máy và gọi trực tiếp đến cảnh sát đang trực khu vực gần đó.

– Đường 45 phố Rolling, nghi ngờ giam giữ trái phép. Nạn nhân vừa đặt một chiếc bánh pizza qua tổng đài, nghi phạm có thể sử dụng vũ khí. Đề nghị các xe tuần tra gần đó kiểm tra và chú ý.

– 059, tổng đài, tôi đang ở gần đó. Tôi sẽ qua đó xem. – Một giọng nữ khá trầm hồi đáp Jennie, thái độ cứng rắn.

– Xin chào 059, tôi rất lo cho Anna. Khi nào kết thúc, có thể thông báo cho tôi được không? Tên tôi là Jennie.

– Được thôi Jennie. Tôi là Jisoo.

 

4.8 4 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
2 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
e.h 🪼
e.h 🪼
3 tháng trước

“Đôi khi cái điện thoại mới là thứ giết chết chúng ta ” nên Jennie mới muốn ném điện thoại xuống biển🤳

Cung hỷ Christmas, Merry phát tài🌲

nhi
nhi
3 tháng trước

Noel và hạnh phúc 🍓💓

2
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x