SECRECY

13. Feeling Good

Nhận được sự đồng ý của Lisa từ sau lần ngỏ lời, tần suất Lawrence xuất hiện ở nhà của họ cũng dày đặc hơn. Và số lần Windy phải nương náu ở nhà Rosé những hôm cô tan ca hoặc nghỉ phép cũng theo đó mà tăng. Rosé biết bản thân cảm thấy không vui, nhưng đã chấp nhận bước chân vào ván cá cược này, cô phải chơi cho thật đẹp. Bế Windy trên tay nhìn Lawrence khoác vai Lisa đi hẹn hò, không hẹn mà gặp sắc mặt Rosé lẫn Windy đều như được lập trình sẵn, họ cười tươi vẫy tay tạm biệt Lisa để rồi khi cô vừa quay lưng, sắc mặt cả hai đã đanh lại, khó chịu.

– Con nhìn người ta đưa cô con đi như vậy bộ không thấy khó chịu sao? – Rosé hậm hực cắn lấy trái ớt, nói với Windy.

– Dĩ nhiên là có, con không thích ánh mắt chú Lawrence tí nào. Nhưng biết sao được, con còn nhỏ mà.

Cả hai cô cháu nhìn nhau rồi đồng loạt thở dài. Hai người phụ nữ, ngồi lại với nhau trên chiếc bàn ăn lạnh lẽo, tâm hồn họ vỡ vụn như ai đó vừa cướp đi từ tay thứ gì đó rất quý giá.

– Còn nhỏ? – Ánh mắt Rosé đột nhiên sáng rực lên, cô quay sang Windy.

– Windy, cô có ý này, nhưng con phải hợp tác với cô.

– Con không làm gì không công đâu Rosé? – Con nhỏ đáo để, nó trề môi nhún vai.

– Disneyland miễn phí trọn đời. – Giọng Rosé chắc như đinh đóng cột.

– Chấp nhận.

Cả hai trao cho nhau cái bắt tay dưới ánh đèn mờ ảo của bàn ăn, từ sau giây phút ấy, hy vọng cho thương vụ hợp tác làm ăn giữa họ thuận buồm xuôi gió. Mượn lý do muốn đưa Lisa ra ngoài cho vơi đi nỗi buồn mất đi Laura, Lawrence cứ cách vài ba hôm lại sang đón cô đi chơi. Thời gian đầu có vẻ rất êm xuôi, nhưng đột nhiên Rosé lại bận rộn với phòng cấp cứu, Windy lại luôn mè nheo đòi theo Lisa cho bằng được. Lawrence mặc dù trong lòng không muốn có người xem vào buổi hẹn hò giữa hai người, nhưng cũng đành miễn cưỡng cười gượng đồng thuận.

Có Windy, họ không thể nào đến những nơi hẹn hò riêng tư mà chỉ đành dẫn con bé đến những khu vui chơi hay hội chợ cuối tuần của bang. Windy lại bám riết lấy Lawrence, khi thì con bé đòi anh cõng lên vai cho bằng được, lúc lại lôi Lawrence chơi những trò cảm giác mạnh cùng mình. Thời gian của anh dành cho Lisa nghiễm nhiên bị con bé chiếm trọn. Hiếm hoi lắm mới có được vài giây phút anh lén nắm lấy tay Lisa mà không để con bé phát hiện.

– Chú Lawrence, Windy mua kem cho chú nè. – Ánh mắt Windy ngây thơ nắm lấy cánh tay rảnh rang còn lại của Lawrence, chớp chớp.

– Windy, cháu ăn đi. Chú không ăn kem. – Lawrence cười gượng.

– Không, chú ăn đi. Bế cháu, cháu đút cho chú ăn.

– Anh ăn đi, con bé hiếm khi chia sẻ thứ nó thích cho người lạ. Chắc nó thích anh lắm mới đề nghị.

Lawrence miễn cưỡng buông tay Lisa, anh còn chưa nắm cho ấm tay giờ đã phải bận rộn với Windy. Cúi xuống ôm Windy trên tay, Lawrence chần chừ đón lấy cây kem trên bàn tay nhỏ nhắn của con bé. Kem chưa đưa được đến miệng, cục kem to đùng đã rơi tọt xuống áo Lawrence, yên vị trên đó.

– Chú Lawrence, chú làm rơi kem của cháu rồi. – Windy mếu máo, ánh mắt hờn trách nhìn Lawrence.

– Chú…chú xin lỗi!

– Anh vào nhà vệ sinh đi, để Windy cho em.

Lawrence vội vàng trao lại Windy cho Lisa rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh, chiếc áo anh mới vừa mua hôm qua coi như đã trút hơi thở cuối cùng vì cây kem socola của Windy.

– Windy, có phải con cố tình để kem làm bẩn áo chú Lawrence? – Lisa ngồi xuống ngang vị trí ánh mắt Windy, gương mặt cô nghiêm túc hỏi.

– Làm gì có. Tại chú ấy vụng về, báo hại con mất cây kem. – Windy đưa tay liếm chút vụn kem chảy trên ngón tay, tỉnh bơ mà đáp.

– Rõ ràng cô thấy..

– Bây giờ cô bắt đầu không tin con sao??

Câu hỏi ngược của Windy khiến Lisa cứng họng, cô không thể nói gì thêm, chỉ đành nhìn Windy một cách khó hiểu. Cuộc vui cũng vì cây kem của Windy mà buộc phải dừng sớm hơn dự tính, con bé cứ than buồn ngủ nằng nặc đòi về. Hết cách, Lawrence đành đánh xe đưa bọn họ về nhà. Đến cả cái hôn tạm biệt anh cũng không thể trao cho Lisa vì Windy cứ bám riết lấy cổ cô không buông.

 

Về đến nhà, Windy chạy biến vào phòng ngủ trùm chăn kín mít. Con bé lôi chiếc điện thoại giấu dưới gối ra, bấm liên tục.

‘Báo cáo chỉ huy, nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành tốt đẹp. Over.’

Khóe miệng Rosé khẽ nhếch lên nụ cười đắc ý sau khi đọc tin nhắn. Cô bỏ điện thoại lại vào túi, câu cổ Teddy với vẻ mặt như chưa bao giờ vui được như hôm nay.

– Muốn uống gì không? Tôi khao.

– Dạ…gì cũng được. Có gì làm chị vui vậy? Hiếm khi thấy chị như vậy?

– Hỏi gì mà lắm vậy? Có tin tôi đấm vào mặt cậu không? Đi!

Suốt hai tháng hẹn hò, Lawrence vẫn không có chút riêng tư nào dành riêng cho cả hai. Một phần vì công việc của cả anh lẫn Lisa đều liên quan đến người dân, khó khăn lắm họ mới sắp lịch trùng để gặp nhau. Phần còn lại, chính là sự có mặt của Windy. Tình cảm cần được vun đắp giai đoạn đầu, dĩ nhiên anh không ghét bỏ con bé nhưng Lawrence vẫn luôn muốn mình có thời gian riêng với Lisa nhiều hơn.

– Lisa, anh tìm được một vài người có thể chăm sóc cho Windy, chúng ta hẹn họ ra gặp mặt nhé? – Ngồi cạnh Lisa, Lawrence đề cập đến phương án anh đã dày công sắp xếp.

– Ý anh là sao, em chưa hiểu lắm?

– Chúng ta tìm bảo mẫu cho Windy, em biết đó, em cũng không thể nào chăm con bé suốt như thế được.

– Giờ chưa phải lúc Lawrence. Windy rất sợ người lạ, vả lại con bé ngoài Laura cũng chẳng muốn được ai khác chăm sóc. Em không muốn làm tổn thương Windy.

– Nhưng Windy lớn rồi, em cũng cần không gian riêng cho chúng ta. Em xem, con bé cứ bám riết, làm gì còn không gian cho anh và em?

– Em cảm thấy việc có Windy không có vấn đề gì cả. Lawrence, có phải anh lo quá xa rồi không?

– Được, được. Coi như anh không nói đến vấn đề này nữa. Hay thế này đi, em xin nghỉ làm đi, ở nhà chăm sóc cho Windy. Anh sẽ lo cho cả hai, được không?

– Anh thật sự chẳng hiểu em chút nào cả Lawrence.

Lisa tức giận rời đi, bỏ mặc Lawrence ngồi lại xe. Anh cũng chẳng buồn đuổi theo, anh không hiểu rốt cuộc anh làm vậy có gì sai, thế này không được, thế kia cũng chả xong. Về đến nhà, Lisa không vội vào trong. Cô tìm lên sân thượng để hít thở chút không gian yên tĩnh của màn đêm. Nơi này sớm đã trở thành nơi để cô trút bớt những muộn phiền. Thế nhưng lại có người sớm hơn cô một bước, ngồi sẵn ở đó với điếu thuốc trên tay và chai rượu bên cạnh.

– Hôm nay không đi làm sao? – Lisa ngồi xuống bên cạnh.

– Vừa tan ca.

– Dạo này không thấy cô đi club nữa nhỉ?

– Chán rồi. – Rosé vừa nói, vừa đưa chai rượu sang cho Lisa như một thói quen.

Cả hai chìm vào im lặng, ánh mắt chỉ cùng hướng về màn đêm đen nghịt của thành phố. Mỗi người đều có những suy nghĩ riêng, nhất thời không biết nói gì với nhau.

– Tâm trạng đã đỡ hơn chưa? – Rosé nhấp một ngụm rượu, mở lời.

– Ý cô muốn hỏi chuyện của Laura.

– Ừm.

– Tôi biết cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, dù có thật sự mất đi bà ấy. Nhưng sao cảm giác hối tiếc, đau đớn cứ bám chặt không thôi. Nếu cô hỏi tôi đã ổn chưa, thì chưa có lúc nào tôi thấy ổn. Chỉ là cuộc sống không vì vậy mà dừng lại đợi tôi.

– Có biết trước lúc mất, Laura đã nói gì với tôi không? – Rosé chầm chậm nói.

– Bà ấy đã nói gì?

– Bà ấy biết cuộc phẫu thuật nguy hiểm đến tính mạng của mình, nhưng Laura vẫn chọn đánh cược với nó. Bởi bà ấy muốn có thêm một cơ hội để được ở cạnh Carl, có thêm thời gian cho cả cô và Windy. Bà ấy làm mọi thứ bất chấp nguy hiểm cũng chỉ vì điều đó, nhưng Chúa không cho Laura cơ hội. Lisa, tôi biết việc chấp nhận mất đi người thân trong một thời gian ngắn là rất khó. Nhưng chúng ta không thể làm gì khác để thay đổi nó, nếu đã như vậy, chúng ta buộc phải chấp nhận sự ra đi này, sống luôn phần đời còn lại của họ.

– Tôi biết. Nhưng…nhưng mà…

Cứ nghĩ đến Laura, Lisa chỉ trực trào nước mắt, cô không thể nói được gì thêm bởi cổ họng đã nghẹn ngào cảm giác đau thương. Choàng tay qua ôm lấy vai Lisa, Rosé vỗ về.

– Tôi biết cô chỉ mạnh mẽ với những người xung quanh. Giờ ở đây chỉ có tôi, cô cứ làm gì mình cảm thấy thoải mái. Cứ khóc đi! Coi như tôi mua lại cảm xúc của cô ngày hôm nay.

Tiếng nấc nghẹn của Lisa khẽ vang lên bên tai Rosé, rồi dần lớn lên. Cô tựa đầu lên vai Rosé, bật khóc. Đôi vai Lisa run lên bần bật giải thoát những cảm xúc cô đã giấu rất sâu bên trong suốt những tháng qua. Cô nhớ gia đình, nhớ Laura, nhớ bàn tay nhăn nheo, nhớ nụ cười hiền từ từ bà. Mất đi Laura, Lisa như mất đi một nửa chỗ dựa để mình có thể cố gắng cho cuộc đời này. Tiếng khóc của Lisa mỗi lúc một lớn, ngã trong vòng tay Rosé, giờ cô chỉ như một đứa trẻ. Bàn tay quý giá của Rosé cũng không tính toán thiệt hơn, nhẹ nhàng vỗ về lên mái tóc Lisa dỗ dành. Rosé trộm nghĩ, giá như ngày đó cũng có ai đó ôm lấy mình, để cho cô được khóc như bây giờ thì hay biết mấy.

“Roseanne, Sơ tin con.”

– Tìm ra điểm xuất huyết rồi. – Dưới lớp khẩu trang trong phòng mổ, Rosé bình tĩnh mau chóng tìm ra vị trí xuất huyết của bệnh nhân. Chưa có gì có thể làm khó được cô, một bác sĩ ưu tú của khoa ngoại thần kinh.

– Sơ yên tâm. Có con ở đây, không ai có thể đưa Sơ đi dễ dàng như vậy được.

– Bác sĩ, bệnh nhân giường 553 liên tục xuất huyết, tiên lượng xấu. – Y tá của phòng ICU hớt hải đẩy mạnh cửa phòng làm việc của Rosé, báo cáo.

– Sao có thể như vậy được. Rõ ràng đã tìm ra vị trí xuất huyết, đưa bệnh nhân đi chụp CT.

Nhìn tấm phim chụp CT trong phòng mổ, Rosé đứng chôn chân một chỗ. Vì áp lực của não trái bị va chạm khiến cho áp lực dồn nén lên não phải, có nghĩa là phần áp lực của não bên phải vẫn đang xuất huyết. Nhưng trong kết quả chụp CT lần đầu vốn không hề chẩn đoán ra được, vì khi ấy máu vẫn chưa xuất huyết nhiều, khó lòng phát hiện. Đáng lẽ ra Rosé nên dự đoán trước việc này, sao cô lại có thể khinh suất mà bỏ qua nó cơ chứ. 

– Bác sĩ, huyết áp trong vẫn đang tiếp tục lên cao. Bây giờ đang ở mức 40 rồi. 

– Bác sĩ, cô có nghe tôi nói gì không?

– Bác sĩ Blaine…

“Là lỗi của con, đáng lý ra con phải tiên lượng đến điều đó. Là con hại chết Sơ rồi. Tất cả là lỗi của con, là lỗi của con.”

 

Đôi mắt Rosé hoen đỏ, ngấn nước. Cô ngước nhìn lên bầu trời mịt mù không một vì sao, hít một hơi giấu nước mắt vào sâu bên trong. Cô khẽ quay sang nhìn đôi vai vẫn còn thút thít trong tay mình, lòng len lỏi cảm xúc kỳ lạ.
“Chuyến này thì chết thật rồi…”

“Sao đến cả khóc cũng khiến mình rung động thế này?”

– Lẽ nào… – Rosé nghĩ thầm rồi bất chợt cảm thán.

– Cô nói gì?

– Không. Không có gì.

Mãi đến lúc này Lisa mới ý thức được mình đang dựa tạm lên vai Rosé, cô bối rối đưa tay lau nước mắt thấm đẫm gương mặt mình. Trời tối, lại vừa khóc xong một trận, Lisa không hề hay đôi má Rosé đã ửng đỏ được một lúc.

– Đừng có lau bằng tay. Lấy đỡ ống tay áo nè. – Rosé một tay chống lên má tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm, đưa ống tay áo sang trước mặt Lisa, quay mặt đi hướng khác. Đột nhiên cô cảm thấy máu trong cơ thể mình chảy cuồn cuộn, cơ tim co thắt liên hồi. Từ sau lần chết hụt, có vẻ như trái tim Rosé không còn hoạt động được bình thường. Nó cứ lúc im lặng, lúc lại chộn rộn trong lồng ngực. Đặc biệt là những khi nghĩ đến Lisa.

– Cảm ơn.

– Đỡ hơn chưa? – Rosé lạnh lùng hỏi.

– Cảm thấy nhẹ nhõm hơn được một chút. Dạo gần đây cô bận lắm sao? Không thấy cô ở nhà thường.

– Ừm, phòng cấp cứu có bao giờ rảnh. Hôm nào…được nghỉ, có muốn đi làm vài ly không? Tôi biết nhiều chỗ vui, có thể giúp cô giải khuây.

– Được thôi.

– Chuyện với anh bạn kia thế nào rồi? – Rosé vốn ít khi muốn xen vào chuyện riêng tư của người khác, chẳng hiểu vì sao cô lại luôn muốn biết suy nghĩ của Lisa ngày một nhiều.

– Cũng không biết nói thế nào. Tôi không cảm nhận được gì cả mặc dù tôi biết Lawrence rất tốt với mình. Có lẽ tôi thật sự không hợp trong chuyện yêu đương.

Cầm lấy chai rượu từ tay Rosé, Lisa hớp một ngụm rồi giãi bày. Cô cảm thấy ngồi cạnh Rosé khác hẳn so với khi tâm sự cùng Jisoo, một loại cảm giác vừa an toàn, vừa đủ tin cậy lại như có một ma lực nào đó, khiến cho ánh nhìn của Rosé khi chạm vào đối phương cũng đủ để người đó nói hết những phiền não trong lòng không thể giấu diếm, mặc dù Rosé chưa từng ép buộc hay có mong muốn được nghe. Lisa trộm nghĩ, có lẽ đây là khả năng đặc biệt toát ra từ khí chất của Rosé, khiến cho người đối diện mặc định sẵn rằng cô là một người đủ khả năng hàn gắn vết nứt trong lòng người khác.

– Cô không thấy mệt sao? Rosé hỏi.

– Mệt? Vì chuyện gì?

– Mệt vì cứ để quá khứ bám chặt trên lưng, mệt đến mức không thể nghĩ cho bản thân hay thứ gì khác. Cô đó, nên yêu bản thân mình một chút. Ngay cả việc yêu bản thân cô còn không hiểu thì làm gì có chuyện đòi hỏi phải yêu đương với người khác. Không phải cô không thể yêu ai, mà vì cô chưa thật sự buông bỏ gánh nặng trên vai mình để nghĩ đến chuyện yêu đương.

– Vậy cô nói xem, tôi nên làm thế nào?

– Hỏi bản thân cô trước, cô đã biết cách yêu bản thân mình hay chưa? Không dám chứ gì. Cô chính là đang tự hành hạ mình vì cảm thấy bản thân có lỗi. Okay tôi cho là trong quá khứ cô thật sự làm sai đi, rồi cô tính sống vậy đến chết để chuộc lỗi? Tại sao cô không nghĩ cô sẽ thay đổi bắt đầu từ chính mình, sống tốt nhất có thể để không lặp lại lỗi lầm hoặc chí ít là sống xứng đáng với những gì bố mẹ cô mong muốn. Hai người họ có muốn cô sống như hiện tại, cứ quay đầu nhìn về quá khứ không? Cô tự hỏi lòng mình xem?

Rosé đột nhiên rơi vào im lặng, cô quay mặt đi chỗ khác nốc một ngụm rượu, bởi bản thân cô biết ngoài mặt mình đang khuyên nhủ Lisa, nhưng những lời vừa rồi lại như đang nói với chính mình. Không gian im ắng, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua tai, mỗi người nhìn về một hướng với tâm hồn rối như tơ vò.

– Lisa. Yêu một người, không hẳn là vì cô đơn quá lâu mà chọn đại đối tượng. Khi yêu ai, chính là khoảnh khắc cô muốn trao cho người đó cảm xúc của chính mình. Người mà cô thật sự tin tưởng, người đủ khả năng nhìn thấy và nắm giữ vui buồn giận hận trong cô. Đó mới thật sự là tình yêu.

– Nói vậy, cô đã yêu ai như vậy chưa? – Lisa gác đầu lên gối, quay mặt sang nhìn Rosé.

– Vẫn chưa. Người yêu được tôi hoặc để tôi yêu, chắc thần kinh cũng không được bình thường cho lắm.

 

Trời về khuya gió mỗi lúc một to, câu chuyện cũng đến đó mà dang dở. Theo Rosé trở về lại căn hộ, Lisa cảm thấy nhẹ nhõm hơn ít nhiều. Cô nhận ra mình rất thích nghe Rosé trò chuyện, lại thích cảm giác được lắng nghe chất giọng êm ái rót vào trong tai, lúc ấy cô ta cứ như một người hoàn toàn khác, khác hẳn so với tiếng chửi rủa điêu luyện mà cô từng nếm trải.

– Suzie? – Giọng nói Rosé cao hơn bình thường khiến đôi mắt Lisa đổ dồn về người đang đứng đợi ở cửa nhà Rosé. Là cô gái mà trước đây Lisa đã từng gặp.

– Cậu đi đâu mà tớ gọi mãi không được? – Suzie ôm lấy Rosé một cách thân mật.

– Xin lỗi, bỏ quên điện thoại trong phòng. Cậu chờ có lâu không?

– Không lâu lắm, gần một tiếng thôi. Đây là…?

– À, quên giới thiệu. Lisa, Suzie. Đây là bạn thân của tôi, còn đây là hàng xóm của mình, làm ở sở cứu hoả, cũng xem như là một nửa đồng nghiệp.

Suzie thân thiện vẫy chào Lisa, chào hỏi sơ một vài câu chuyện ngoài lề sau đó theo Rosé vào nhà. Lần đến NY này, cô muốn tìm hiểu môi trường xung quanh để quyết định đặt phòng khám tại đây. Khỏi hỏi thì cũng biết Rosé vui cỡ nào khi hay tin Suzie chuyển về NY ở cạnh mình. Cả hai vẫn thói quen cũ, ngồi trên sofa buôn chuyện cả đêm. Nhưng lần này, câu chuyện lại đổi hướng tập trung sang một nhân vật hoàn toàn mới qua lời kể của Rosé, Lisa.

Suốt cả buổi tối, Suzie nghe Rosé nhắc rất nhiều về người này. Ánh mắt cô quan sát rất chăm chú từng cử chỉ, động tác và cả nụ cười của Rosé mỗi khi kể cho cô nghe về những chuyện có liên quan đến Lisa. Chân mày Suzie khẽ nhíu lại, lòng cô dấy lên một sự hoài nghi mà trước nay chưa từng có. Nhưng tâm lý Suzie rất vững, trước khi có căn cứ, cô chưa vội làm bất cứ điều gì quá phận.

– Rosé, tại sao cậu gặp nguy hiểm lại không báo cho tớ biết?

– Ôi dào! Dù sao cũng thoát chết rồi, báo làm gì cậu lại lo, cậu cũng bận mà. Vả lại cũng có Lisa ở bên cạnh, cần gì tớ có thể gọi cô ấy.

– Vậy sao?

Nụ cười nuông chiều Rosé trên đôi môi Suzie chợt tắt, ánh mắt cô chìm sâu vào khuôn miệng nói huyên thuyên không ngừng của Rosé, ở nơi đó, Suzie bắt gặp được một tia hạnh phúc, dù rằng nó rất nhỏ.

 

[…]

 

Buổi sáng phòng cấp cứu bệnh viện vẫn chưa có đông bệnh nhân đến khám, Rosé đứng nhàn hạ xem qua một loạt bệnh án. Thi thoảng, chân mày cô khẽ chau lại, chăm chú nhìn vào báo cáo tình trạng bệnh nhân.

– Có ai không? Cho hỏi…

Một giọng nói ồm ồm quen thuộc lọt thẳng vào tai Rosé, khiến cô giật mình quay về hướng cửa bệnh viện. Hai chàng trai giống nhau như đúc, cơ bắp cuồn cuộn đang nắm lấy tay một y tá như đang hỏi gì đó. Nhanh như cắt, Rosé thụp người ngồi xuống, núp sau chiếc bàn tiếp bệnh nhân của khu y tá.

– Ray, có ai kiếm tôi nói tôi không có làm ở đây? Biết chưa? Anh không biết ai tên Rosé Blaine hết, làm ơn đi Ray. Anh mà khai ra tôi giết anh ngay lập tức.

Rosé nép vào một góc, nói vọng lên trước sự khó hiểu của Ray. Đúng như Rosé dự đoán, hai chàng trai đô con kia được chỉ dẫn đến khu vực tiếp bệnh, giọng họ ồm ồm trông không mấy thân thiện.

– Anh gì ơi, ở đây có bác sĩ nào tên Rosé Blaine đang làm việc ở đây không? – Một trong hai chàng trai hất mặt hỏi.

– Ờ thì… – Ray đưa ánh mắt xuống nhìn Rosé, còn cô thì lắc đầu liên tục ra hiệu.

– Có hay không?

– Không!!! Ở đây không có bác sĩ nào tên Rosé hay Blaine hết.

– Lạ vậy nhỉ? Sao Suzie nói chúng ta cứ đến New York mà tìm, hay con bé lại gạt mình rồi Brian?

– Chắc chắn nó chỉ ở đâu đây thôi. Đi thôi Brandon, chúng ta qua bệnh viện khác.

“Suzieeeeeeee!!! Đồ phản bội!” – Rosé rủa thầm cả trăm, cả ngàn lần cái tên thân thuộc với mình. Rosé vẫn ngồi xổm ở nơi đó, mặt nhăn nhó khó chịu, tay thì liên tục đưa lên thái dương mà xoa.

– Họ đi cả rồi.

Nhìn thấy cặp sinh đôi rời đi, Ray vội lên tiếng báo hiệu. Có vẻ như Rosé vẫn không tin anh cho lắm, nhìn hành động lấp ló quan sát kĩ thêm một lần nữa của cô đã cho anh biết. Khi đã xác nhận điều Ray nói là sự thật, Rosé mới thoải mái đứng dậy, vén lại tóc tai mặc dù nó chả hề hấn gì. Thấy ánh mắt dò xét của Ray, Rosé nhanh miệng trả lời.

– Được rồi tôi biết anh muốn hỏi gì. Không như anh nghĩ, tất cả đều không. Không trốn nợ, không lừa tình, không cắm sừng ai cả. Được chưa? Tôi về phòng làm việc đây, hôm nay nơi này nguy hiểm quá, tôi đi thăm khám cho bệnh nhân. Chào!

Rosé không cho Ray thêm một cơ hội nào để hỏi thêm, cô cứ thế mà chạy tọt về phòng. Vừa ngồi xuống ghế, cô đã tức giận lôi điện thoại ra nhấn số Suzie.

– Alo ngoan xinh yêu, chưa gì mới xa mà nhớ tớ rồi sao? – Đầu dây bên kia, Suzie trêu ghẹo.

– Chết tiệt, cậu dám bán đứng tớ. Ngày mai về nhà đừng để tớ thấy bản mặt cậu, nếu không tớ giết chết cậu ngay.

– Ủa vụ gì? Không biết? Không hiểu?

– Còn chối. Tại sao cậu nói cho hai gã đó biết tớ làm việc ở đây??? Đồ khốn!

– Vậy chứ bị máng lên móc treo đồ như quần áo với nắm đấm trước mặt, cậu chọn phản bội bạn mình tìm cơ hội sống hay có chết cũng không khai? Chịu rồi Rosé, tớ yêu mạng sống và gương mặt mình hơn, ai bảo cậu không yêu tớ.

– Yêu cái con khỉ. Về nhà cậu chuẩn bị hòm luôn đi là vừa.

Rosé tức giận ném luôn chiếc điện thoại ra bàn, ngả người ra ghế. Mới vừa dọn đến đây không lâu, chẳng lẽ cô lại phải tiếp tục chuyển viện. Nếu đi rồi ai sẽ làm bữa tối cho Windy? Đi thế này họ phải ăn uống thế nào? Còn chuyện ở trường của con bé, vẫn chưa giải quyết triệt để, làm sao mà đi đây Rosé ơi là Rosé?? Tất cả cũng tại cái thứ mách lẻo Suzie khốn kiếp đó. Rosé nghĩ bụng, chuyến này về nhà cô không cho cô ta một trận thì không hả được cơn giận này.

Nói là làm, vừa hết ca trực, Rosé lái chiếc xe nổi bật của mình phóng như bay trên đường. Về đến nhà, thấy Suzie mặt mày hớn hở đang ngồi dùng bữa sáng thì túm luôn cổ cô ta nhấn vào tường. Ánh mắt Rosé tràn ngập sát khí, bàn tay nắm chặt lấy cổ áo Suzie siết đến nổi gân xanh.

– Trước khi chết có được trăn trối không? – Suzie hỏi.

– Nói.

– Tính trốn đến bao giờ?

Câu hỏi tuy đơn giản, nhưng cứ như một bình ga nằm trong đám cháy, sẵn sàng nổ bất cứ lúc nào. Rosé đưa tay còn lại lên cao như sẵn sàng nện vào mặt Suzie bất cứ lúc nào.

– Cô Rosé ơi, bữa sáng…

Windy và cả Lisa đứng chết trân như tượng, gương mặt nghệt ra đến khờ khi thấy vị bếp trưởng của mình đang hành hung một cô gái xinh đẹp. Toàn thân cả hai lạnh toát, vốn dĩ thấy cửa khép hờ, họ chỉ muốn vào phụ chuẩn bị bữa ăn sáng cho Windy như một thói quen. Ngờ đâu lại vô tình xem phải một cảnh sát nhân cuồng sát. Bất ngờ trông thấy Windy, gương mặt giận dữ của Rosé quay ngoắt 180 độ sang chế độ hiền hậu, giọng nói vừa giây trước như muốn nuốt chửng người, đã như rót chanh mật vào cuống họng.

– Á bé con, cô mới về thôi. Con đợi một xíu nhé, nhanh ngay thôi.

Rosé buông cổ áo Suzie ra trong miễn cường, nhanh chóng lấy đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trong tủ ra rồi đem nó đặt vào cặp xách của Windy, không quên dặn con bé đi học thật ngoan ngoãn. Cảnh tượng một nhà hạnh phúc lại lọt vào ánh nhìn của Suzie, khiến cô đặt một dấu chấm hỏi to lớn về mối quan hệ của ba người họ. Đợi đến khi Lisa và Windy rời đi, Suzie không nhịn được mà vào thẳng vấn đề ngay.

– Từ khi nào mà cậu bỗng yêu con nít đến mức lo luôn đồ ăn cho cả nhà người ta vậy?

– Tớ còn chưa xử cậu đâu. Đừng có mà xỉa xói. Cậu liệu cái thân cậu đi.

– Rosé, cậu thích cô ta? Phải không?

– Đừng xen vào Suzie.

Rosé quay người bỏ đi như muốn trốn tránh ánh nhìn chăm chăm Suzie dán lên người mình. Dù sao thì đây cũng không phải lúc để nói những chuyện này, vẫn còn quá sớm.

Sự hiện diện của Windy trong mỗi buổi hẹn hò càng khiến Lawrence cảm thấy không thoải mái, dù anh không hề có ý xấu với con bé. Lắm lúc anh cũng rất muốn cùng Lisa san sẻ tình cảm với Windy nhưng anh luôn có cảm giác con bé đang gây khó dễ cho mình. Tuy còn rất nhỏ, nhưng Windy không ít lần phải khiến cho buổi hẹn của cả hai trở thành thảm hoạ. Khi thì con bé viện cớ đau đầu, nằng nặc đòi về sớm. Lúc lại ngoan ngoãn ngồi nhìn anh say mê rồi đòi anh ăn hết chỗ ớt Trapper trên bàn, báo hại bụng anh hôm sau vẫn còn đau âm ỉ. Windy rất nhiều trò, nhưng Lawrence lại chẳng thể làm gì để đối phó với con bé. Ba tháng nói là quen nhau, nhưng cao lắm anh cũng chỉ được nắm tay, hôn má Lisa. Dần dần, Lawrence coi đó là sự vướng bận.

– Lisa, em nên nghiêm túc nghĩ đến việc tìm một người lo lắng cho Windy được không? Anh không có ý xấu, nhưng chúng ta không thể cứ đem con bé theo mãi như thế được. – Lawrence cau có.

– Lawrence, Windy là một phần trong cuộc sống của em. Anh thừa biết em chỉ còn mỗi nó là người thân duy nhất, muốn tìm người chăm sóc cũng nên là người mà Windy thật sự cảm thấy an toàn khi ở cạnh. Em không thể tùy tiện tìm đại một người rồi quăng con bé ở đó được.

– Đành là vậy nhưng em xem, chúng ta quen nhau gần ba tháng rồi, có giây phút nào thật sự là dành riêng cho anh và em không?

– Vậy thì anh phải tập quen đi vì cuộc sống của em luôn có sự hiện diện của Windy. Hôm nay đến đây thôi, em phải về coi con bé làm bài tập.

Đây là lần thứ hai Lisa cáu gắt bỏ về để mặc Lawrence ngồi lại bàn ăn, anh cũng không buồn níu kéo. Việc tìm cho Windy một người bảo mẫu cô đã từng nghĩ qua, nhưng cô biết Windy vẫn chưa thể quên được Laura. Ép con bé phải thích nghi với một người chăm sóc mình hoàn toàn xa lạ cũng cần có chút thời gian. Lisa đắm chìm trong dòng suy nghĩ giữa Windy và Lawrence, đôi chân bước đều chẳng mấy chốc đã về đến trước cửa tòa nhà.

– Ủa ôn thần, đi đâu về trễ vậy? – Rosé toàn thân sực nức mùi nước hoa, váy áo nửa kín nửa hở vui vẻ bước ra ngoài. Vừa hay chạm mặt Lisa, gương mặt lần nào gặp cũng ủ rũ.

– Lại đi club à. Bạn cô đâu, sao không đi cùng?

– À, Suzie có việc phải bay về ít hôm. Buồn quá không có gì làm nên tính đi làm vài ly. Này, đi chung không? Vui lắm.

– Thôi, Windy vẫn đang ở nhà.

– Ngủ rồi. Nãy qua ăn hết đĩa mì to tướng sẵn tiện đem bài tập qua nhờ vả. Xong xuôi tiễn công chúa về lại tổ ấm, ngáy khò khò rồi. Đi thôi, hôm nay tôi dẫn cô đi giải ngố. Bảo đảm vui.

Không đợi Lisa đồng ý, Rosé đã kéo luôn cô vào trong taxi rồi phi một mạch đến tụ điểm yêu thích của mình. Vừa đến nơi, Lisa bị choáng ngợp như đang ở một thế giới khác. Từ cửa, những gã bảo vệ to con đã nở nụ cười thân thiện như thể họ quá quen với sự xuất hiện của Rosé. Những người đến đây ăn mặc đều nhã nhặn nhưng không kém phần khiêu gợi, đặc biệt, hầu như không thấy bóng dáng đàn ông.

Phía sau cánh cửa cách âm dày, tiếng nhạc xuyên thẳng vào lồng ngực rồi thay phiên nhau dùng sóng âm co bóp cho trái tim. Ánh đèn chớp nháy liên hồi khiến Lisa có chút không thoải mái, nhất là khi cô có cảm giác nơi này không dành cho mình. Những cô gái không ngần ngại mà quấn lấy nhau giữa chốn đông người. So với quán bar êm dịu nhạc jazz mà cô và Jisoo vẫn thường lui tới, nơi này cứ như một ổ tệ nạn, đó là dưới góc nhìn của một cựu cảnh sát như Lisa.

– Nè, hay cô ở đây chơi đi. Tôi đi về. – Lisa ghé sát tai Rosé nói lớn.

– Đừng. Ở đây đi, tí có nhiều thứ hay ho cho cô vui lắm. Làm ơn, 2 shot tequila, Simon.

 

Nhìn Rosé thân thiết với bartender, Lisa không nhìn ra được người trước mặt mình đây là một bác sĩ, hoàn toàn không có chút gì ra dáng một bác sĩ. Cô chau mày nhìn Rosé chăm chăm, làm sao một người lại có thể hội tụ đủ tinh hoa của một vị bác sĩ trưởng khoa nghiêm túc chớp mắt lại có thể thác loạn như thể đời mình chưa từng biết áo blouse là gì.

– Uống đi, nhìn cái gì?

– Cô nói xem, ban ngày cô cứu người, còn ban đêm cô cứ như thú hoang vậy? Bộ cô bị đa nhân cách hả?

– Bộ có ai quy định bác sĩ là không được ăn chơi hả? – Ánh mắt Rosé đang vui vẻ chợt quay ngoắt sang nghiêm túc, chống một tay lên cằm nhìn Lisa thách thức.

– Tôi nghĩ bác sĩ là phải vùi mình vào trong đống sách nghiên cứu, học hỏi chứ? Cô nhìn cô xem, giờ có chút nào là giống bác sĩ không?

– À, vậy ý cô là tôi phải đeo cặp kính dày cộm, đầu bù tóc rối, vùi mình vào các nghiên cứu, đi đứng ăn mặc chuẩn mực, lánh xa tệ nạn, ngoài bệnh viện thì chỉ được về nhà. Vậy mới là bác sĩ đúng không?

– Ít ra thì cũng như vậy.

– Vậy thì để chị đây nói cho cưng biết đồ quê mùa, chị sinh ra trên đời này không phải để làm người như vậy. Với công việc, tôi hoàn toàn nghiêm túc với chuyên môn của mình không lơ là một khắc. Nhưng với cuộc đời mình, tôi chọn sống với thứ mà bản thân yêu thích. Tại sao phải ngược đãi bản thân vào một thứ chuẩn mực bác sĩ là phải thế này, giáo viên là phải thế kia bla bla. Không, ngoài tôi ra, không ai được quyền định hình cách sống của tôi cả.

– Nếu lỡ bệnh nhân cô thấy thì sao?

– Thì rủ uống chung. Chừng nào tôi khám cho họ mà người nồng nặc mùi rượu, thì đó mới là vấn đề. Còn giờ, tôi là Rosé Blaine, con gái rượu của bố tôi, không phải trưởng khoa cái đách gì hết. Cạn ly.

Lisa lắc đầu, cô ta thật sự hết thuốc chữa. Nốc cạn một ly tequila cay nồng, đó chỉ mới là màn dạo đầu mà Rosé chiêu đãi cho cô. Lisa có cảm giác đêm nay cơ thể cô sẽ phải tiếp nhận một lượng cồn lớn, may mà vừa nghỉ ca, nếu không mai có khi cô phải gọi 911 đưa cô đi làm bằng cáng.

 

– Honeyyyyyy!

Bóng dáng mượt mà hướng về Rosé mà ré lên, cô ta còn không ngần ngại chen ngang giữa hai người, bám lấy cổ Rosé mà diễn một màn tình tứ trước mặt Lisa. Rosé cũng không có ý đẩy ra, chỉ cười như thể cô đã quá quen với chuyện này.

– Sao lâu quá chị không liên lạc với em? Chị có mối nào ngon hơn rồi phải không?

– Chị bận, xin lỗi cục cưng. Hôm nay chị phải tiếp bạn, hôm khác chị gọi bé nha.

– Nhưng mà người ta nhớ chị quá. Lâu rồi chị không gọi người ta về nhà.

– Rồi rồi, chị sẽ gọi. Hôm nay chị khao, em làm bạn chị sợ đó. Simon, cho bàn đó chai rượu, tính vào bill của tôi.

Cô gái không hề quan tâm đến Lisa, dán chặt lên môi Rosé một nụ hôn rồi lả lơi rời đi. Bị rơi vào tình huống khó, Rosé chỉ đành nhe răng cười trừ.

– Nhưng mà người ta nhớ chị quá… – Lisa nhại lại rồi bật cười.

– Mệt, đẹp quá cũng khổ. Thôi cạn đi.

– Thảo nào lúc mới dọn về cứ dăm ba bữa tôi lại thấy những gương mặt lạ từ nhà cô rời đi. Còn tưởng cô mở phòng khám chui tại nhà.

– Ừ, khám tâm sinh lý phụ nữ.

Đến nước này thì Lisa cũng hết cách cứu chữa trước những câu trả lời không biết ngượng của Rosé, nhưng cô lại không còn cảm thấy ác cảm trước chuyện trăng hoa của bạn rượu mình nữa. Ngược lại, khi ở cạnh Rosé, Lisa cảm giác nơi đó phát ra một nguồn năng lượng tích cực từ suy nghĩ có thể xoa dịu đi những phiền muộn, những khó chịu của người bên cạnh. Rượu trên bàn mỗi lúc một nhiều, họ cứ uống cạn hết ly này đến ly khác. Trong tiếng nhạc xập xình, không khí trong club lúc này cũng ngày một nóng lên, bởi ai cũng đã thấm đủ hơi men, tất cả đều không còn ngồi yên một chỗ.

– Đi, đến lúc chơi rồi. Ra đây!! – Rosé nắm lấy tay Lisa kéo đi.

– Thôi, tôi không hợp những chỗ này. Cô đi đi, tôi ngồi đây đợi.

– Không nói nhiều. Hôm nay, tôi cho cô biết thế nào là nuông chiều bản thân.

Rosé kéo Lisa ra giữa đám đông chật chội đang điên cuồng nhảy múa nhưng cô liên tục muốn quay về chỗ ngồi. Cô cứ thế bị cuốn vào những điệu nhảy từ những người xung quanh, từ mái tóc vàng bồng bềnh trước mặt. Rosé bám chặt lấy Lisa không buông, cơ thể cũng theo đó mà lắc lư theo nhạc, trên môi nở rộ nụ cười vui vẻ tột cùng.

– Bỏ hết đi, ở đây cô chỉ cần làm gì mình thích. Không ai ép cô cả. – Rosé vừa nhún nhảy, vừa hét vào bên tai Lisa rồi nắm chặt lấy tay cô.

Lisa có chút chần chừ, bởi đã quá lâu rồi cô không còn nhớ cảm giác tiệc tùng là thế nào. Nhìn gương mặt buông bỏ tất cả chỉ để làm bản thân mình vui của Rosé, Lisa bất lực mỉm cười. Thôi thì hôm nay cô cũng muốn thử một lần cảm giác bỏ hết tất cả những gánh nặng trên vai xuống vài tiếng, sống trong khoảnh khắc này cho chính mình một lần. Men rượu cứ như vứt bỏ hết mọi rào cản bên trong Lisa, để cô được vui vẻ trong không gian này. Hoà mình vào đám đông và tiếng nhạc mỗi lúc một hưng phấn, Lisa cứ thế tận hưởng cuộc vui bên cạnh Rosé. Đã nhiều năm trôi qua, đêm nay có lẽ là đêm mà Lisa thật sự vui vẻ cho bản thân, cười cho chính mình.

Cả hai cứ thế bị cuốn vào đám đông đó suốt cả tiếng, nhún nhảy, la hét đến cạn năng lượng Lisa mới chịu nắm tay Rosé thoát ra khỏi đó về lại chỗ ngồi. Một ly rồi lại một ly, cuộc vui đang cao hứng với nụ cười trên môi, chưa ai có ý định rời khỏi.

– Nâng ly vì màn nhảy bungee điên khùng. – Rosé nâng cao ly rượu trong trạng thái ngà ngà say.

– Nâng ly vì đi chơi mà bỏ cháu ở nhà một mình.

Cả hai phá lên cười, nốc cạn ly rượu. Quá khuya, khi đôi chân đã không còn tự làm chủ trên mặt đất, Lisa mới dìu Rosé ra khỏi club. Cứ như kẻ say trong đêm, hai cơ thể đi đứng không vững dắt díu nhau về lại căn hộ.

– Ê, muốn uống thêm không? Uống chưa đã. – Rosé để cửa, chưa vội bước vào nhà.

– Cô qua trước đi, tôi vào xem qua Windy cho an tâm rồi qua.

Bước khẽ đến trước phòng Windy, Lisa ghé đầu vào nhìn. Con bé đã ôm gấu bông chìm sâu vào giấc mộng đến cả Lisa có làm tiếng động thế nào cũng không hay biết. Thấy vậy, Lisa an tâm rời khỏi nhà. Rosé đã ngồi dưới sofa với chai rượu chờ sẵn. Đốm lửa từ lò sưởi thắp sáng không gian phòng khách, Lisa cũng ngồi xuống bên cạnh trên tấm thảm lót lông, đón lấy ly rượu từ tay Rosé.

– Cảm ơn nhé. – Lisa mở lời.

– Lý do? Tôi không nhận vơ lời xin lỗi lẫn cảm ơn.

– Cho tôi một khoảnh khắc được là chính mình.

– Vậy thì khỏi. Thay vì cảm ơn tôi, hãy tự cảm ơn mình. Cô hãy cho bản thân một lời xin lỗi vì đã để nó thống khổ một thời gian dài, từ giờ hãy để nó được sống thoải mái theo những gì mà nó muốn.

Lisa không đáp, cô chỉ nốc cạn một hơi. Ngày đó chỉ sợ sẽ còn rất xa, cô cũng chưa biết phải sống thế nào gọi là theo mình muốn. Ngay cả bản thân lúc này muốn gì cô cũng không thể trả lời nổi.

– Tôi thật sự không biết mình muốn gì? Tôi không có mục đích nào khác ngoài chuyện nuôi lớn Windy, cố gắng có một cuộc sống tốt hơn. Ngay cả đến chuyện yêu đương, tôi thậm chí còn không có nhu cầu gì cho bản thân. Có cũng được, không cũng chẳng sao. – Lisa nói bằng chất giọng nồng nặc men say, bộc bạch hết lời trong lòng.

– Không thử sao biết cần hay không?

Rosé đặt ly rượu của mình qua một bên rồi đưa tay luồn vào mái tóc đen óng, kéo đầu Lisa về sát phía mình. Cô không ngần ngại mà đặt lên môi Lisa một nụ hôn sâu. Bị rượu khống chế, đầu óc Lisa phản ứng cũng chậm chạp hơn ngày thường, so với lần đầu cứng người vì bất ngờ, lần này Lisa lại có chút tò mò về nụ hôn đường đột này. Cô để mặc cho Rosé làm càn trên môi mình, cánh môi mềm mịn thoang thoảng men rượu cứ thế ra sức chiếm đoạt. Thấy Lisa không phản ứng, Rosé sợ rằng mình đã làm cho đối phương sợ hãi, cô vội kiềm chế lại con thú hoang đang vùng vẫy muốn thoát khỏi bản thân mà nhìn Lisa. Ánh mắt giao nhau, Lisa không có chút gì là giận dữ hay phản kháng, ngón tay Rosé nhẹ nhàng lướt lên làn môi mình vừa chạm vào. Lần này cô nhẹ nhàng hơn, không hành động bất ngờ theo bản năng nữa. Rosé đưa tay chạm nhẹ lấy gò má ửng hồng rồi từ từ cúi xuống, thấy Lisa nhắm mắt Rosé tin mình được phép đi xa hơn.

Lisa cứ để mặc cho nụ hôn của Rosé càn quấy lên môi mình, cô nhận ra mình cũng thích cảm giác này. Trái tim cô run rẩy một cảm giác mà trước nay chưa từng có, Lisa khẽ đáp trả lại nụ hôn đang rút cạn không khí của mình thật chậm rãi. Cô nương theo Rosé, nương theo hơi men toát ra từ cả hai mà dấn sâu hơn vào không gian sặc mùi ái tình. Rosé cũng không ngồi yên một chỗ, cô xoay người ngồi hẳn lên người Lisa, tay cũng theo đó mà tháo tung chiếc váy đang mặc, để lộ da thịt của mình trước mặt đối phương. Thấy Rosé muốn tiến xa hơn, Lisa quyến luyến rời khỏi nụ hôn, cô lắp bắp.

– Rosé…tôi..

– Đừng nói gì cả, cứ để tôi.

Rosé không cho Lisa thêm cơ hội để nghĩ lại, cô chủ động tấn công. Đôi môi đã bị Rosé khoá chặt, đến áo cũng bị cô mau chóng cởi bỏ. Lisa thoáng chút hoảng loạn, bởi cô chưa bao giờ để giới hạn của mình đi xa bờ đến vậy. Nhưng Rosé có gì đó cứ quấn lấy tâm trí cô, những lúc cô muốn dừng lại đều như bị Rosé đoán được, lôi cô dấn sâu vào vũng lầy. Bàn tay muốn rời đi, lại bị những ngón tay thon mềm của Rosé đan vào, siết chặt. Chẳng mấy chốc, Rosé đã bóc trần toàn bộ những thứ vướng víu trên cơ thể cả hai. Bàn tay ngày thường tiếp xúc với thuốc sát khuẩn ấy giờ lại điêu luyện chỉ dẫn nhiệt tình cho Lisa từng bước cơ bản nhất để dấn thân vào hoan ái. Ánh lửa bên lò sưởi vẫn bập bùng cháy như đang nhảy múa cùng những tiếng vọng khẽ phát ra từ trong phòng ngủ.

5 5 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
6 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Tminh
Tminh
3 tháng trước

Quà cá tháng 4 sớm kakakakaka

e.h 🪼
e.h 🪼
3 tháng trước

“Nụ cười đã tắt” – Suzie😒
Tên chap là Feeling good nhưng cảm giác như chơi Dragon’s Run lên xuống ngang dọc không nhanh nhưng quá nhiều mà hông c đổi tên cho nó là ngũ vị thì hợp hơn à

Vebvydo
Vebvydo
3 tháng trước

Thiệt là yomost màaa. Cười mệt xĩu luôn buông ra nảy giờ mà vẫn còn cười hí hí🤤

Nhi
Nhi
3 tháng trước

Em già r mà

6
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x