Lichaeng, Oneshot

Romance

Eun Hyun ngồi bên trạm xe bus, cả cơ thể cô gần như rã rời sau giờ tăng ca. Tiết trời vẫn hãy còn lạnh, bụng thì đói meo, nhìn lên đồng hồ Eun Hyun thở dài ngao ngán. Phải 10 phút nữa mới đến chuyến xe tiếp theo. Trời lạnh thế này, được về nhà sớm nhảy lên chiếc giường yêu dấu thì còn gì bằng. Lơ đãng theo dòng suy nghĩ, Eun Hyun cảm nhận được bóng hình một ai đó ngồi cạnh mình. Mũi Eun Hyun khẽ nhăn lại, người vừa ngồi xuống bên cạnh cả người toàn mùi rượu nồng nặc, chắc cũng đang đợi xe bus như cô. Mới chỉ có 8 giờ thôi mà đã say mèm thế này, thật không ra gì. Cô khó chịu nhích người sang một bên để không phải ngửi thấy mùi rượu hôi hám kia, tay bấm lấy màn hình điện thoại, đeo vội tai nghe lên tai, trong lúc đang lướt qua playlist để chọn nhạc, người bên cạnh bất ngờ cất lời.

“Hôm nay trời lạnh nhỉ?”

Là giọng nói của một cô gái, nhưng y phục trên người lại khiến Eun Hyun cứ nhầm lẫn là nam giới. Bị bất ngờ, Eun Hyun quay sang hai bên, để xem người ấy là đang nói chuyện với mình hay đang nghe điện thoại. Không có tai nghe, cũng không ai bên cạnh ngoài cô và người ấy, Eun Hyun ngại ngùng đáp lời.

– Vâng. Vẫn đang là mùa đông mà.

Người kia cúi gầm mặt, cứ ngỡ là say quá nên nói mê, ngờ đâu gương mặt đang gục xuống vì say ấy lại lè nhè tiếp tục nói.

“Hôm nay là ngày vui của tôi đó. Cuối cùng cô gái tôi yêu cũng kết hôn rồi.”

“Gì vậy trời? Liên quan gì đến tôi. Kể cho tôi nghe làm gì? Mấy người say đúng là đáng sợ thật”. 

Eun Hyun chỉ cười gượng gật đầu không đáp, cô vốn dĩ không muốn dính đến người lạ, bối rối tìm cách lánh xa. Nhưng người kia hầu như mặc kệ, dường như cô ta không có ý định dừng câu chuyện của mình.

Giữa bến chờ xe bus vắng người, Eun Hyun có chút sợ, một người xa lạ đột nhiên bắt chuyện, lại còn trong trạng thái say khướt càng làm cho Eun Hyun không hề có tâm ý lắng nghe. Ấy vậy mà cô ta vẫn nói cứ như đã quen Eun Hyun từ lâu.

“Cô biết không, hôm nay người tôi yêu thật sự rất đẹp. Cô ấy mặc một chiếc váy cưới trắng khiến tôi không thể nào rời mắt được. Ánh mắt của cô ấy hòa cùng những giọt nước mắt lấp lánh, như sao trời vậy. Cô ấy có mái tóc rất đẹp, tôi nghĩ sẽ không một ai ở cái đất Seoul này có được mái tóc đẹp như cô ấy đâu.”

Người lạ kia tiếp tục câu chuyện mà không hề hay biết rằng đôi môi Eun Hyun đang cong lên dè bĩu kèm theo ánh nhìn không mấy thiện cảm.

“Cô ấy liên tục cười trong đám cưới, nhưng sao nụ cười ấy không giống nụ cười mà mười năm nay tôi thấy. Cô nghĩ xem, có thật là cô ấy đang hạnh phúc không?”

– Tôi có biết cô ấy là ai đâu mà biết hạnh phúc hay không? – Eun Hyun lạnh lùng trả lời, mắt liên tục ngó vào đồng hồ đợi xe bus đến càng nhanh càng tốt, cứu cô ra khỏi con người nát rượu này.

“À, phải. Cô đâu biết cô ấy là ai. Cô ấy là người tôi yêu nhất trên thế gian này. Cô ấy có mái tóc rất đẹp, nụ cười cô ấy trong sáng lắm. Nếu như cô gặp được cô ấy, cô sẽ bị nụ cười ấy làm cho điên đảo ngay. Chaeyoung của tôi, Park Chaeyoung. Hôm nay cô ấy thật đẹp trong bộ váy cưới đó. Chaeyoung của tôi.”

Eun Hyun đảo mắt nhìn một lượt, người ngồi cạnh cô đây là nữ giới, người mà nãy giờ cô ta nói cũng là con gái. Vậy ra hai người con gái yêu nhau sao? Dù quả thật Eun Hyun không mấy mặn mà cho lắm về loại tình cảm nghịch lý này, nhưng Eun Hyun tự ý thức rằng trong xã hội thời nay, chuyện đó vốn không còn quá xa lạ và không nên tỏ thái độ kỳ thị, cô không ghét nhưng cũng không quan tâm.

“Tôi và cô ấy yêu nhau hơn 10 năm. Chúng tôi hầu như chưa từng cãi vã lớn tiếng, tình cảm đều như ngày mới yêu. Tôi hiểu Chaeyoung trong từng hơi thở, và cô ấy cũng hiểu tôi qua từng ánh mắt. Cuộc sống của bọn tôi đều là vì nhau mà cố gắng từng ngày, vì muốn có được một tương lai tốt hơn cho cả hai, khi mà xã hội này còn quá nhiều định kiến. Cô biết không, đôi lúc tôi nhìn cô ấy, tôi thầm tự thấy mình may mắn khi quen được người con gái như vậy. Chính vì thế tôi đều nỗ lực mỗi ngày để tương lai có thể cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn. Chúng tôi cứ như vậy đồng hành cùng nhau suốt 10 năm, cho đến một ngày…”

Cô gái đột ngột lặng đi một khoảng không kể tiếp câu chuyện của mình, đầu vẫn cứ gục xuống. Eun Hyun quay sang nhìn và vô thức chờ đợi câu chuyện lảm nhảm của một kẻ say phiền phức. Cô trộm nghĩ chắc là say quá nên ngủ quên lúc nào không hay. Trái với những gì Eun Hyun nghĩ, kẻ say kia lại tiếp tục dùng chất giọng lè nhè của mình tiếp lời.

“Cho đến một ngày…bố mẹ của cô ấy biết chuyện chúng tôi yêu nhau. Và họ giận dữ, lo sợ, ngăn cấm không cho cô ấy đến gặp tôi. Dù tôi và cô ấy đã tìm đủ mọi cách để liên lạc với nhau nhưng vô ích. Mỗi ngày, tôi chỉ có thể đứng dưới nhà cô ấy và nhìn lên cửa sổ phòng. Cô biết không, thời gian đầu khi chúng tôi nhìn thấy nhau qua ô cửa đó, thật sự không gì hạnh phúc hơn. Dù cho không thể trao đổi, không thể nắm lấy tay nhau, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt của Chaeyoung, đôi khi làm tôi hạnh phúc đến phát điên. Có đêm tôi đã làm liều, cố trèo lên cửa sổ chỉ để nắm tay cô ấy, lau đi nước mắt trên đôi mắt sưng húp đó là đủ. Nhưng rồi chuyện của chúng tôi lại bị bố mẹ cô ấy phát hiện. Họ giận đến mức còn tìm cách đưa cô ấy đi khắp các bệnh viện chỉ để trị bệnh. Thật nực cười!”

– Sau đó thì thế nào? 

Eun Hyun bị lời kể của cô gái dần dần thôi thúc cuốn sâu vào câu chuyện mà quên mất rằng ít phút trước mình còn chẳng thèm quan tâm đến kẻ say kia. Tư thế ngồi của cô thay đổi, đôi chân chuyển hướng xoay về phía người kể chuyện, cô xoay người đối diện lắng nghe.

“Sau đó…sau đó họ đã dùng ván lấp đi khung cửa sổ ấy và nhốt cô ấy trong nhà. Nhưng tôi mặc kệ, tôi vẫn ngày ngày đứng ở đó và nhìn lên. Cứ thế, suốt 3 tháng, sau giờ làm là tôi lại đến đó để đứng nhìn. Cho đến một ngày, đột nhiên Chaeyoung bất ngờ chạy đến tìm tôi. Cô ấy nói trong nước mắt rằng cô ấy đã tìm đủ mọi cách để trốn đến đây. Vậy nên trong đêm chúng tôi đã cùng nhau bỏ trốn. Tôi đã bỏ luôn cả công việc đang làm, cùng cô ấy trốn đến một nơi hẻo lánh. Khoảng thời gian đó tuy có chút khổ cực, nhưng chúng tôi đã quen rồi, nên không thấy vất vả lắm. Trái lại còn cảm thấy hạnh phúc vì tìm lại được nhau.”

Cô gái vừa kể, giọng nói len lỏi cảm giác hạnh phúc, miệng cô khẽ ánh lên nụ cười, mặt ngước lên nhìn ánh đèn vàng le lói trên mặt đường.

– Vậy nên sau cùng sau bao đau khổ, cô và cô ấy cuối cùng đã được gia đình chấp thuận và kết hôn đúng không? Chắc giờ cô đang hạnh phúc lắm nhỉ? Vậy sao giờ này cô lại ở đây, say khướt thế này? Sao không về với người mình yêu đi?

Eun Hyun tò mò hỏi.

“Cô thấy có buồn cười không. Thế gian này có nhiều người may mắn. Thế sao lại không có phần tôi? Hôm nay cô ấy thật sự rất đẹp, tôi chưa bao giờ thấy cô ấy đẹp như vậy. Tôi đã từng rất rất nhiều lần mơ được một lần nhìn thấy Chaeyoung trong tà váy cưới tinh khôi. Cuối cùng hôm nay tôi cũng đã tận mắt chứng kiến khoảnh khắc ấy. Nụ cười đó, ánh mắt đó, bàn tay đó và mái tóc đó, suốt cuộc đời này…tôi sẽ không bao giờ quên. Đêm nay cô ấy là cô dâu đẹp nhất, và cô ấy sẽ mãi là cô dâu đẹp nhất trong lòng tôi. Chỉ tiếc…”

– Chỉ tiếc gì cơ?

“Chỉ tiếc…người sánh bước bên cô ấy không phải là tôi.”

Giọng nói say khướt ấy trong phút chốc khàn đặc như đang cố gắng kiềm nén thứ gì đó vướng mắc nơi cổ họng. Đầu cô ta lại tiếp tục gục xuống.

“Chúng tôi lẩn trốn được một thời gian thì gia đình cô ấy tìm đến. Mặc cho chúng tôi ra sức van nài, bố cô ấy vẫn nhất quyết bắt cô ấy quay về cho bằng được. Ông còn thẳng tay dùng mọi thứ cầm được đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết. Kì lạ là tôi lại không thấy đau, ngược lại mắt tôi chỉ chăm chăm nhìn vào đôi mắt tuyệt vọng của Chaeyoung như thể đó là lần cuối chúng tôi nhìn thấy nhau. Khoảng thời gian tôi dưỡng bệnh, mẹ của Chaeyoung đã tìm đến nhà. Cô biết không, bà đã quỳ xuống van xin tôi tha cho cô ấy. Nếu không, bà sẽ chết trước mặt tôi. Cô nghĩ xem, tôi còn làm gì khác được. Vậy nên sau vài tháng cắt đứt liên lạc, tôi đã viết cho Chaeyoung một bức thư. Nói với cô ấy rằng tôi đã tìm được hạnh phúc mới vì đã quá mệt mỏi với mối tình này. Tôi hy vọng cô ấy xem như khoảng thời gian qua như phấn trên bảng, xóa sạch đi. Cứ vậy, chúng tôi không gặp nhau suốt 3 năm, cho đến hôm nay khi hay tin cô ấy kết hôn. Tôi mới được gặp lại cô ấy.”

– Cô Chaeyoung đã mời chị đến dự đám cưới của mình sao?

Eun Hyun nghẹn ngào cất lời, cô không hề hay biết rằng chỉ vì câu chuyện của một người lạ trên đường mà cô đã quên mất cái lạnh, quên mất cơn đói và không hề biết rằng mình vừa bỏ lỡ chuyến xe bus đang mong đợi.

“Cô ấy không biết tôi đến. Tôi đã đứng nép vào một góc, nhìn cô ấy tiến lên lễ đường. Đôi tay mà tôi đã từng nắm hàng trăm, hàng ngàn lần, đêm nay đã nắm lấy một đôi tay khác. Ánh mắt mà tôi yêu thương cả cuộc đời, đã đặt lên một ánh mắt khác. Đôi môi mà tôi nhiều lần chạm vào, đã bị người khác đặt lên. Mái tóc mà tôi yêu suốt phần đời còn lại, đã cài lên đóa hoa cưới của người khác. Đêm nay, cô gái tôi yêu, đã là của người khác. Tôi không cố ý làm phiền cô đâu, nếu có thật sự xin lỗi cô. Chỉ vì, đêm nay tôi thất tình rồi. Người thất tình thì có ở khắp nơi, và tôi chỉ là một trong số họ mà thôi. Thế gian này người cô đơn hãy còn nhiều, người hạnh phúc có là bao nhiêu nhỉ? Người tôi yêu nhất, đã không còn là của tôi rồi.”

– Chị ổn chứ?

Eun Hyun ngồi xích lại, vỗ nhẹ lên tấm lưng kẻ bên cạnh như muốn san sẻ, vỗ về. Mắt cô lấm tấm vài giọt lệ thương cảm. Cô không còn thấy mùi rượu làm mình khó chịu, cũng không còn kiêng dè kẻ say kia.

“Nếu hiện tại tôi nói tôi không sao, có phải lời nói dối này gượng ép lắm không? Xin lỗi vì làm phiền đến cô, hại cô lỡ mất chuyến xe bus vừa rồi.”

– Mười phút nữa sẽ lại có chuyến khác thôi. Nhưng dù sao thì hiện tại chị cũng đã tìm được người khác bên cạnh rồi, chẳng phải lúc nãy chị nói vậy sao? Hay là chị thử mở lòng với người mới, biết đâu chị sẽ tìm lại được hạnh phúc.

Cô gái đột ngột đứng dậy, hít một hơi lạnh sâu vào người, mặt ngẩng lên nhìn bầu trời đêm tịch mịch rồi buông lơi một câu với Eun Hyun, sau đó chếnh choáng rời đi.

“Tôi chỉ gạt cô ấy thôi. Thật ra tôi không quen ai cả. Tôi chỉ gạt cô ấy thôi.”

Eun Hyun ngẩn người, nhìn theo dáng đi liêu xiêu từ từ chìm vào màn đêm. Cô khẽ đưa tay lau vội nước mắt đang lăn dài trên má. Đột nhiên Eun Hyun nhận ra, loại tình yêu mà trước nay cô không quan tâm, có chút gì đó đáng thương. Eun Hyun không nghĩ trên đời vẫn còn tồn tại thứ tình yêu gọi là hy sinh. Chỉ là một người lạ say khướt, đến cả tên cô còn không biết, lại mang trong lòng nhiều tâm sự đến vậy. 

Ánh trăng đơn bạc trên đỉnh đầu cứ nương theo cơn gió, lẳng lặng đi theo bước chân liêu xiêu ấy suốt một quãng đường dài và ngừng lại trên một cây cầu. Trong cơn say, cô lôi trong người ra một lá thư, chầm chậm giở nó ra đọc.

“Lisa à,

Là em, Chaeyoung đây. Em sắp phải kết hôn rồi. Với một người được bố mẹ sắp xếp. Người ấy là một người tốt, chăm sóc cho em chu đáo lắm. Là một bác sĩ nhi khoa, vậy nên người ấy có một trái tim rất nhân hậu. Nhưng quan trọng nhất là người ấy đối xử rất tốt với bố mẹ và em. Họ có vẻ rất hài lòng và yêu thương người này. Em vẫn thường hay kể cho người ấy nghe về chị. Ngày kia bọn em sẽ phải kết hôn rồi, em được cầu hôn dưới sự chứng kiến của bố mẹ. Chúng ta sẽ thế nào nếu được bố mẹ đồng ý kết hôn, Lisa nhỉ? Đã lâu quá em cũng quên mất lần cuối chúng ta dùng bữa chung là khi nào? Thời gian đó đã quá lâu rồi. Chị vẫn khỏe chứ? Vẫn đang hạnh phúc chứ? Em nghĩ chắc em sẽ hạnh phúc thôi. Ly cafe mà em vẫn thường pha cho chị vào mỗi sáng, chắc giờ đã có người làm thay em nhỉ?

Em dự định tổ chức một lễ cưới nhỏ thôi, em đã kể cho người mà em sắp kết hôn rất nhiều về chị, hầu như mỗi ngày. Người ấy có chút ghen với chị. Nhưng người ấy hỏi liệu em có thể mời chị đến dự lễ cưới không? Em đã không trả lời. Vậy nên chị đừng kể cho người bên cạnh chị về em nhé.

Dạo gần đây em hay nghe lại bài hát mà chị thích, nó thật sự rất đau lòng. Nhưng vì là Lisa rất thích bài hát đó, nên em cũng dần yêu thích nó. Những thứ mà chị thích, Chaeyoung cũng sẽ thích. 

Lisa, chị có thể để em trong mắt của chị một lần, chỉ một lần thôi được không? Chúng ta sau này có thể gặp lại nhau, dù chỉ một lần không chị?

Em sẽ hạnh phúc. Chị cũng phải hạnh phúc nhé, Lisa.

Tạm biệt.”

Mảnh thư nương theo cơn gió, rơi nhẹ xuống dòng sông Hàn lạnh buốt. Bóng người đã không còn bị ánh trăng soi theo quấy nhiễu. Trên lan can thành cầu chỉ còn lại chiếc nhẫn cô đơn lẻ loi chưa kịp đeo vào tay. Có lẽ phần đời còn lại của nó cũng chẳng thể đeo vào tay của bất kỳ người nào, cô quạnh bị vứt bỏ lại, trơ trọi nhìn xuống lòng sông đêm tịch mịch.

Đêm nay, đâu đó có một người khẽ rơi giọt nước mắt đoạn tình. Lại có kẻ hòa nước mắt cùng dòng sông.

5 1 votes
Article Rating
Đăng ký
Notify of
guest
6 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Ân Sadboiz
Ân Sadboiz
1 năm trước

Hi sếp, sau một đêm cạn pin, hôm nay vẫn chưa ổn nha sếp

Tranh Thúc
Tranh Thúc
1 năm trước

Sao tự nhiên lại rơi nước mắt nhỉ?

Tiny
Tiny
1 năm trước
Phản hồi  Tranh Thúc

Rồi cho ngta nhảy sông luôn, đồ độc ác

Âm Thầm bên Au
Âm Thầm bên Au
10 tháng trước

Thấm. Thật sự mình đọc xong mà cứ vương lại trong lòng điều gì đó khó nói ra ở đây lắm.

LyI
LyI
3 tháng trước

Hmmmm, sau một ngày học mệt mỏi tìm đến fic của Au để có thể đọc được những câu văn hay, học thêm được nhiều kiến thức từ Au. Nhưng không ngờ lại bị chạm trúng nỗi đau rồi. “Những thứ mà chị thích, Chaeyoung cũng sẽ thích” lại làm em nhớ đến câu chuyện của chính mình. Những thứ người thương yêu thích sẽ khiến bản thân mình cũng đem lòng yêu thích. Em từng không thích xem Kịch, đọc những tác phẩm văn học xưa,không thích âm nhạc và chơi nhạc cụ, nhưng người con gái em yêu lại là một người rất thích xem kịch, tìm hiểu văn học trung đại, thích nghe nhạc Trung hoa, lại rất thích chơi những nhạc cụ truyền thống của nước nhà. Khi yêu họ và qua thời gian gắn bó rất lâu, em cũng đã đem lòng yêu thích những thứ đã nói trên và còn học tập để chơi nhạc cụ. Đến cuối cùng chị ấy rời bỏ em rồi…. Khi xem một vở Kịch, nghe một bài nhạc Trung hoa, đọc một tác phẩm trung đại hay là chơi một nhạc cụ nào đó lại khiến bản thân nhớ về họ và nỗi đau bao năm đó vẫn còn ẩn náu đâu đó trong trái tim lại xuất hiện ra và làm đau em thêm một lần nữa. Em thật sự rất tò mò khi Chaeyoung nghe lại bài nhạc của Lisa đã từng nghe và rất thích, lòng ngực của chị ấy có đau nhói không?

không ship susé
không ship susé
3 tháng trước

Em không khóc, chỉ là nhắm mắt lại nước mắt tự rơi.

6
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, xin vui lòng bình luận.x